She wonders why she feel this way for him.
She like him very much. It's the same feeling when she feel the wind blowing in the air, when she looks at the sun at the sunset, while it's shining through grass in the second gate - the scene happens when she can get out of the office early at 5 PM.
She wonders does he feels the same?
And she wonders when?
When his whole presence fills over her thinking? When she wish to have him in her life?
She remember when she went to Cresent mall - may be the wrong name of this mall. hehe. It had an event to advertise for a milk trademark with the teddy bear symbol. She wrote his name on a wish paper and glue it in the board with the sharp of a big teddy bear. Only his name.
Even though - she though - he never knows about her feeling but maybe this earth must know that he is the one make her falling again after a long dead injury. So, she's be thankful for now.
And how about him?
Maybe his heart beats a little faster when she moves to him. Maybe his hand when it keeps open the door for her - it is not a polite action but maybe it has something in it.
She feel him very near but why it's so far.
She need an reasonable event to walk toward him or just simple go and tell him that hey guy, you make me love you even though I try to push this away. You're so special to mine.
I want to send word to someone at the ends of the world, Do you remember our pledge when hearing the rain fall?
12.30.2015
12.29.2015
Cảm ơn anh đã đến bên em
Cô nghĩ rằng hành trình tới 1 ngày của năm cô 25 tuổi của ngày hôm nay có thể coi là hạnh phúc rồi.
Cô đã có thể cười và hạnh phúc vì một vài điều giản dị mà cô từng tin rằng cô không thể có được những cảm xúc đó lần thứ 2 trong đời.
Cô đã có thể cười và nhảy cẫng như 1 đứa con nít. Cô thật là ngốc mà.
đã quá lâu rồi. Cô đã không thể khóc vì một chuyện đã xảy ra 7 năm về trước nữa. Cô tưởng tượng những tế bào trong cơ thể cô đã thay đổi nên cô đã có thể giải thoát chính mình khỏi điều đó.
Cô sẽ lại hạnh phúc thôi mà. dù chuyện của ngày hôm nay có thể cũng chẳng dẫn tới đâu nữa.
Cô đã có thể cười và hạnh phúc vì một vài điều giản dị mà cô từng tin rằng cô không thể có được những cảm xúc đó lần thứ 2 trong đời.
Cô đã có thể cười và nhảy cẫng như 1 đứa con nít. Cô thật là ngốc mà.
đã quá lâu rồi. Cô đã không thể khóc vì một chuyện đã xảy ra 7 năm về trước nữa. Cô tưởng tượng những tế bào trong cơ thể cô đã thay đổi nên cô đã có thể giải thoát chính mình khỏi điều đó.
Cô sẽ lại hạnh phúc thôi mà. dù chuyện của ngày hôm nay có thể cũng chẳng dẫn tới đâu nữa.
12.23.2015
The human must have ambitions to rise to the top
1. Không quan trọng quá khứ bạn khắc nghiệt thế nào, bạn luôn luôn có thể bắt đầu lại. ~ Đức Phật.
2. Đôi lúc bạn đối mặt với khó khăn không phải vì bạn làm điều gì đó sai mà bởi vì bạn đang đi đúng hướng.
3. Những điều tốt đẹp đến với ai tin tưởng, những điều tốt hơn đến với ai kiên nhẫn và… những điều tốt nhất chỉ đến với người không bỏ cuộc.
4. Cuộc hành trình ngàn dặm …phải bắt đầu từ những bước đầu tiên.
5. Đừng mơ trong cuộc sống…mà hãy sống cho giấc mơ.
6. Cuộc sống không có nghĩa là dễ dàng. Nó luôn luôn biến động. Đôi lúc hạnh phúc, có lúc lại khổ đau… Nhưng với tất cả những bước ” THĂNG TRẦM” trong cuộc sống, bạn lại học được những bài học làm cho bạn MẠNH MẼ LÊN.
7. Khi cuộc sống đặt bạn vào tình thế khó khăn…Đừng bao giờ nói ” Tại sao lại là tôi..? Mà hãy nói ” Tôi sẽ cố gắng …!”
2. Đôi lúc bạn đối mặt với khó khăn không phải vì bạn làm điều gì đó sai mà bởi vì bạn đang đi đúng hướng.
3. Những điều tốt đẹp đến với ai tin tưởng, những điều tốt hơn đến với ai kiên nhẫn và… những điều tốt nhất chỉ đến với người không bỏ cuộc.
4. Cuộc hành trình ngàn dặm …phải bắt đầu từ những bước đầu tiên.
5. Đừng mơ trong cuộc sống…mà hãy sống cho giấc mơ.
6. Cuộc sống không có nghĩa là dễ dàng. Nó luôn luôn biến động. Đôi lúc hạnh phúc, có lúc lại khổ đau… Nhưng với tất cả những bước ” THĂNG TRẦM” trong cuộc sống, bạn lại học được những bài học làm cho bạn MẠNH MẼ LÊN.
7. Khi cuộc sống đặt bạn vào tình thế khó khăn…Đừng bao giờ nói ” Tại sao lại là tôi..? Mà hãy nói ” Tôi sẽ cố gắng …!”
- 17-
12.21.2015
Ngày tàn cuối năm
Nếu một ngày cô chấp nhận tình cảm của anh thì không phải vì anh quá kiên trì, cũng không phải vì cô gần chạm ngưỡng 30 mà vẫn chưa thực sự tìm thấy nơi mình thuộc về, chỉ đơn giản là vì tình cảm nơi anh đã làm rung động tâm hồn cô. Có lẽ cũng là vì một ngày lạnh như hôm nay.
Những ký ức quá khứ, những việc nhỏ nhặt làm cô cảm động. Như tiếng đàn bắt đầu của bài More than words vang lên vào giữa không gian trống trải, trong một ngày lạnh. Hay như cái cách tình cảm của anh nó không bao giờ được nói thành lời, mà nó cứ âm ỉ, âm ỉ từ năm này qua năm khác. Từ mùa lạnh này qua mùa lạnh khác.
Cô thấy thật kỳ lạ, từ hồi sống ở SG cô lại thèm cái lạnh của mùa đông một cách khó hiểu. Cô vui mừng như một đứa trẻ nhỏ vì một ngày lạnh như hôm nay.
Có thể rồi 2 người này cũng sẽ không thành. Nhưng cô là một người luôn sẵn sàng để ứng phó với những điều bị xã hội cố định nên chia tay người yêu vào tuổi 28 có lẽ cũng không sao nhỉ. Cô - tự mình cũng đã hạnh phúc sẵn rồi.
Sài Gòn một ngày cuối năm 2015. hơi lạnh lạnh. Cô lại thấy trái tim mình ấm áp một chút vì lời nói bâng quơ của một người bạn 2 năm mới gặp. Người bạn đó nói rằng cô đang được yêu thương.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ngày tàn cuối năm. Một tựa đề của "Trong vườn văn" mà mình đọc được lúc bé.
Những ngày này là mình nhớ những câu chữ ấy. Không phải là niềm vui của những ngày sang năm mới, những ngày được sum họp cùng gia đình. Năm 16 tuổi mình đã cảm nhận được nỗi buồn mơ hồ đó. 16 tuổi mong mỏi hạnh phúc và những niềm vui hời hợp bên ngoài, còn 25 tuổi lại học cách sống với cô đơn và lại trở nên chín chắn hơn.
Thôi không nhắc về ngày tàn cuối năm nữa.
------------------------------------------------------------------------
Những câu này là cho bản thân mình trong ngày làm việc sáng nay, sau buổi trưa chủ nhật đi uống bia Heniken với cha Hoàng bạn thời đại học, và buổi sáng thứ 2 đầu tuần vừa tập trung làm việc mà điệu nhạc này cứ vang lên trong đầu "When a woman loves a man":
Con người có ước mơ, có khát vọng và nỗ lực sẽ làm được bất kỳ điều gì mình mong muốn. Chỉ cần mang trong mình khát vọng hoàn thiện bản thân là được. Trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, có thể lúc theo đuổi tình yêu, lúc theo đuổi tiền bạc nhưng đừng quên theo đuổi hạnh phúc và bình an nữa.
-----
Hello, I think you know me, you're stumble when you saw me and listen to my laugh.
Những ký ức quá khứ, những việc nhỏ nhặt làm cô cảm động. Như tiếng đàn bắt đầu của bài More than words vang lên vào giữa không gian trống trải, trong một ngày lạnh. Hay như cái cách tình cảm của anh nó không bao giờ được nói thành lời, mà nó cứ âm ỉ, âm ỉ từ năm này qua năm khác. Từ mùa lạnh này qua mùa lạnh khác.
Cô thấy thật kỳ lạ, từ hồi sống ở SG cô lại thèm cái lạnh của mùa đông một cách khó hiểu. Cô vui mừng như một đứa trẻ nhỏ vì một ngày lạnh như hôm nay.
Có thể rồi 2 người này cũng sẽ không thành. Nhưng cô là một người luôn sẵn sàng để ứng phó với những điều bị xã hội cố định nên chia tay người yêu vào tuổi 28 có lẽ cũng không sao nhỉ. Cô - tự mình cũng đã hạnh phúc sẵn rồi.
Sài Gòn một ngày cuối năm 2015. hơi lạnh lạnh. Cô lại thấy trái tim mình ấm áp một chút vì lời nói bâng quơ của một người bạn 2 năm mới gặp. Người bạn đó nói rằng cô đang được yêu thương.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ngày tàn cuối năm. Một tựa đề của "Trong vườn văn" mà mình đọc được lúc bé.
Những ngày này là mình nhớ những câu chữ ấy. Không phải là niềm vui của những ngày sang năm mới, những ngày được sum họp cùng gia đình. Năm 16 tuổi mình đã cảm nhận được nỗi buồn mơ hồ đó. 16 tuổi mong mỏi hạnh phúc và những niềm vui hời hợp bên ngoài, còn 25 tuổi lại học cách sống với cô đơn và lại trở nên chín chắn hơn.
Thôi không nhắc về ngày tàn cuối năm nữa.
------------------------------------------------------------------------
Những câu này là cho bản thân mình trong ngày làm việc sáng nay, sau buổi trưa chủ nhật đi uống bia Heniken với cha Hoàng bạn thời đại học, và buổi sáng thứ 2 đầu tuần vừa tập trung làm việc mà điệu nhạc này cứ vang lên trong đầu "When a woman loves a man":
Con người có ước mơ, có khát vọng và nỗ lực sẽ làm được bất kỳ điều gì mình mong muốn. Chỉ cần mang trong mình khát vọng hoàn thiện bản thân là được. Trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, có thể lúc theo đuổi tình yêu, lúc theo đuổi tiền bạc nhưng đừng quên theo đuổi hạnh phúc và bình an nữa.
-----
Hello, I think you know me, you're stumble when you saw me and listen to my laugh.
12.19.2015
Mẹ đã từng nghĩ gì vậy?
Ba Tơ năm 1978 <
Cô tới thị trấn này theo phân công của tỉnh. Học xong sơ cấp y thì cô được phân công về đây, một thị trấn miền núi heo hút. Lẽ ra cô đã có thể trở về Phổ An để công tác nhưng vì đất nước đang thời kỳ khó khăn, nhà nước phân công đâu thì cô phải làm thôi. Ba Tơ với Phổ An cũng không cách xa mấy nhưng lúc đó làm gì có xe mà đi nên coi như lên đây sống thì mỗi năm cô cũng chỉ được về vài ba lần.
Cô mong đợi điều gì ở thị trấn này vậy nhỉ? Công việc? Tình yêu? Gia đình?
Cái thời khó khăn đó thật ra người ta chỉ mong đợi có cơm ăn vào bụng thôi chứ mong đợi gì nữa. Không như thời đại của con gái cô bây giờ.
Ở thị trấn này cô cũng không lấy gì làm buồn, ban đầu cô phục vụ y tế trong Ủy ban huyện, được một thời gian thì được chuyển công tác sang trung tâm y tế huyện. Trong thời gian công tác cô đã làm tới chức phó giám đốc trung tâm y tế luôn đó chứ. Giá như cô có điều kiện học hành đàng hoàng hơn, học lên được bác sĩ thì sau này thu nhập của cô sẽ khá hơn rồi, gia đình cũng không phải sống một cuộc sống trung lưu. Nhưng với cô thời gian và điều kiện không cho phép. Lúc lập gia đình với 1 người đàn ông đã qua 1 đời vợ và đang gà trống nuôi con thì cô đã xác định được điều đó rồi, rằng hy sinh bản thân mình để nuôi nấng con cái là điều quan trọng nhất.
Mà lúc mới kết hôn với ba thằng bé, thằng bé đâu chịu gọi cô là mẹ, cả một thời gian sau thằng bé mới chịu thay đổi. Cô hiền một cách kỳ lạ với con cái, nhưng trong công việc hằng ngày lại là một người vô cùng quyết đoán, dám tranh luận với cả sếp tới khi nào ngã ngũ mới thôi. Con gái cô từng chứng kiến việc này, lúc này cô bé còn nhỏ nhưng cũng thấy mẹ mình thuộc dạng ghê gớm lắm mới dám cãi tay đôi với sếp. Lúc đó cô bé cảm thấy mẹ mình vì chuyện công việc đúng sai mà dám bảo vệ quan điểm của mình, mẹ mình thật tuyệt vời quá.
Một trong những điều tuyệt vời nhất mà cô có được ở thị trấn này chính là gia đình và 3 đứa con. 2 trai 1 gái. Cô đến với chồng bằng một tình yêu kỳ lạ. Cô chăm con giúp anh lúc anh đang đi công tác, tự cô gánh nước lo lắng việc nhà cho người đàn ông còn rất trẻ đã phải chịu cảnh gà trống nuôi con. Con trai anh là một đứa trẻ xinh xắn. Nét đẹp thừa hưởng từ người mẹ đã mất. Còn anh là một người đàn ông vui vẻ vô tư, có chút bụi bặm, tính tình phóng khoáng giống hệt như gió bụi tạt vào cửa kính xe lúc anh đang chạy xe vậy. Và tình cảm đến lúc nào không hay. Đó có thể gọi là tình yêu không nhỉ? Giữa một người phụ nữ đã luống tuổi mong lập gia đình ( hay còn gọi là ế ) với một người đàn ông trong cảnh gà trống nuôi con. Nếu gọi cuộc hôn nhân gần 30 năm, mỗi tháng chồng mang tất cả tiền lương về cho vợ chu toàn việc nhà, và cả 3 đứa con điều được học hành đàng hoàng, có công việc ổn định lúc vừa ra trường thì cái này có thể gọi là cuộc hôn nhân hạnh phúc và hơn nữa nó bắt đầu từ một tình yêu kiên trì, bền bỉ, kỳ lạ, vượt qua khỏi mọi nguyên tắc xã hội lúc bây giờ của cô.
Cô chỉ có 1 nhược điểm duy nhất là quá thương chồng thương con tới mức bản thân mình coi nhẹ như không. Cô từ rất lâu rồi đã không sống vì bản thân mình nữa.
Cuộc sống có thể gọi là hạnh phúc, tuy chưa viên mãn. Cô tự bản thân là một người hướng thiện lạc quan, dám đương đầu với khó khăn, cười nhiều, ngủ đủ hay sao mà có thể sống qua chừng ấy những biến cố mà vẫn sống tốt được vậy?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thực sự con rất phục má, lúc con ngã quỵ mệt mỏi, con đã nghĩ "mình không được phép bỏ cuộc! mình là con gái của ai cơ chứ". Ừ mình là con gái của mẹ mình, người mà tối hôm trước mới trải qua một biến cố kinh hoàng nhưng sáng hôm sau vẫn dậy đi làm, công việc vẫn chu tất như thường. Sức mạnh nào để má có thể dậy vào buổi sáng hôm đó. Sức mạnh nào vậy má, đó chỉ có thể là sức mạnh đến từ nội tâm, từ cái ý chí muốn bảo vệ cho chồng con, cho gia đình. Má à, má là người tuyệt vời nhất mà con từng được gặp.
Cô tới thị trấn này theo phân công của tỉnh. Học xong sơ cấp y thì cô được phân công về đây, một thị trấn miền núi heo hút. Lẽ ra cô đã có thể trở về Phổ An để công tác nhưng vì đất nước đang thời kỳ khó khăn, nhà nước phân công đâu thì cô phải làm thôi. Ba Tơ với Phổ An cũng không cách xa mấy nhưng lúc đó làm gì có xe mà đi nên coi như lên đây sống thì mỗi năm cô cũng chỉ được về vài ba lần.
Cô mong đợi điều gì ở thị trấn này vậy nhỉ? Công việc? Tình yêu? Gia đình?
Cái thời khó khăn đó thật ra người ta chỉ mong đợi có cơm ăn vào bụng thôi chứ mong đợi gì nữa. Không như thời đại của con gái cô bây giờ.
Ở thị trấn này cô cũng không lấy gì làm buồn, ban đầu cô phục vụ y tế trong Ủy ban huyện, được một thời gian thì được chuyển công tác sang trung tâm y tế huyện. Trong thời gian công tác cô đã làm tới chức phó giám đốc trung tâm y tế luôn đó chứ. Giá như cô có điều kiện học hành đàng hoàng hơn, học lên được bác sĩ thì sau này thu nhập của cô sẽ khá hơn rồi, gia đình cũng không phải sống một cuộc sống trung lưu. Nhưng với cô thời gian và điều kiện không cho phép. Lúc lập gia đình với 1 người đàn ông đã qua 1 đời vợ và đang gà trống nuôi con thì cô đã xác định được điều đó rồi, rằng hy sinh bản thân mình để nuôi nấng con cái là điều quan trọng nhất.
Mà lúc mới kết hôn với ba thằng bé, thằng bé đâu chịu gọi cô là mẹ, cả một thời gian sau thằng bé mới chịu thay đổi. Cô hiền một cách kỳ lạ với con cái, nhưng trong công việc hằng ngày lại là một người vô cùng quyết đoán, dám tranh luận với cả sếp tới khi nào ngã ngũ mới thôi. Con gái cô từng chứng kiến việc này, lúc này cô bé còn nhỏ nhưng cũng thấy mẹ mình thuộc dạng ghê gớm lắm mới dám cãi tay đôi với sếp. Lúc đó cô bé cảm thấy mẹ mình vì chuyện công việc đúng sai mà dám bảo vệ quan điểm của mình, mẹ mình thật tuyệt vời quá.
Một trong những điều tuyệt vời nhất mà cô có được ở thị trấn này chính là gia đình và 3 đứa con. 2 trai 1 gái. Cô đến với chồng bằng một tình yêu kỳ lạ. Cô chăm con giúp anh lúc anh đang đi công tác, tự cô gánh nước lo lắng việc nhà cho người đàn ông còn rất trẻ đã phải chịu cảnh gà trống nuôi con. Con trai anh là một đứa trẻ xinh xắn. Nét đẹp thừa hưởng từ người mẹ đã mất. Còn anh là một người đàn ông vui vẻ vô tư, có chút bụi bặm, tính tình phóng khoáng giống hệt như gió bụi tạt vào cửa kính xe lúc anh đang chạy xe vậy. Và tình cảm đến lúc nào không hay. Đó có thể gọi là tình yêu không nhỉ? Giữa một người phụ nữ đã luống tuổi mong lập gia đình ( hay còn gọi là ế ) với một người đàn ông trong cảnh gà trống nuôi con. Nếu gọi cuộc hôn nhân gần 30 năm, mỗi tháng chồng mang tất cả tiền lương về cho vợ chu toàn việc nhà, và cả 3 đứa con điều được học hành đàng hoàng, có công việc ổn định lúc vừa ra trường thì cái này có thể gọi là cuộc hôn nhân hạnh phúc và hơn nữa nó bắt đầu từ một tình yêu kiên trì, bền bỉ, kỳ lạ, vượt qua khỏi mọi nguyên tắc xã hội lúc bây giờ của cô.
Cô chỉ có 1 nhược điểm duy nhất là quá thương chồng thương con tới mức bản thân mình coi nhẹ như không. Cô từ rất lâu rồi đã không sống vì bản thân mình nữa.
Cuộc sống có thể gọi là hạnh phúc, tuy chưa viên mãn. Cô tự bản thân là một người hướng thiện lạc quan, dám đương đầu với khó khăn, cười nhiều, ngủ đủ hay sao mà có thể sống qua chừng ấy những biến cố mà vẫn sống tốt được vậy?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thực sự con rất phục má, lúc con ngã quỵ mệt mỏi, con đã nghĩ "mình không được phép bỏ cuộc! mình là con gái của ai cơ chứ". Ừ mình là con gái của mẹ mình, người mà tối hôm trước mới trải qua một biến cố kinh hoàng nhưng sáng hôm sau vẫn dậy đi làm, công việc vẫn chu tất như thường. Sức mạnh nào để má có thể dậy vào buổi sáng hôm đó. Sức mạnh nào vậy má, đó chỉ có thể là sức mạnh đến từ nội tâm, từ cái ý chí muốn bảo vệ cho chồng con, cho gia đình. Má à, má là người tuyệt vời nhất mà con từng được gặp.
12.17.2015
Không biết nữa.
Ôi cái lạnh này thật dễ chịu quá! Làm mình nhớ bà Chín, nhớ nhà, nhớ cảm giác được yêu thương.
Và càng mong mỏi được yêu thương.
Mỗi ngày được nhìn thấy một người là hạnh phúc rồi sao? Sau cánh cửa kia là gì? Có gặp được người cần gặp không? đột dưng hôm nay ngay tại thời điểm đó được gặp người đó. Trái tim mình lại ngây thơ quá đỗi. Vội vàng.
Và càng mong mỏi được yêu thương.
Mỗi ngày được nhìn thấy một người là hạnh phúc rồi sao? Sau cánh cửa kia là gì? Có gặp được người cần gặp không? đột dưng hôm nay ngay tại thời điểm đó được gặp người đó. Trái tim mình lại ngây thơ quá đỗi. Vội vàng.
12.16.2015
12.15.2015
Thương
Cảm giác hạnh phúc giống như một đứa trẻ nhỏ. Hành phúc là gì vậy nhỉ? Cái cảm giác như muốn chạm vào người đó, muôn được ở bên cạnh người đó. Chỉ bấy nhiêu mà sao thấy sung sướng thấy đủ đầy.
12.14.2015
đọc sách lại
Hôm nay cô đã quyết tâm đi làm về sớm (sớm có nghĩa là đúng 5h đó) để về đọc truyện của Sơn Nam - một nhà văn được mệnh danh là ông già Nam Bộ, người con của Nam Bộ, người thấu hiểu miền đất này và cũng là người viết lên những trang sách để lưu truyền lại văn hóa và cách sống cũng như lịch sử của vùng đất này. Sáng cô chỉ mới đọc được vài ba trang của "Vạch Một Chân Trời" mà đã thấy rất hứng thú rồi.
Cô đang mơ ước một ngày nào đó, có đủ dũng khí để từ bỏ cuộc sống hiện tại này, chuẩn bị vốn liếng đầy đủ và cả cái gan lỳ để theo đuổi cuộc sống mình mong muốn, dù chỉ đường của cuộc sống đó chỉ mới manh nha xuất hiện trong đầu cô, và đặc biệt là trong cảm xúc của cô thôi. Giống như Sơn Nam, cô cũng muốn viết về vùng đất mình được sinh ra và lớn lên, không trước tiên là phải tìm hiểu lịch sử vùng đất đó và đi nhiều, biết nhiều thì mới có thể viết về nó hay được.
Cô nghĩ không ngẫu nhiên mà cô lại lựa chọn cuộc sống ở Sài Gòn này, nỗi cô đơn ở nơi này cũng thiệt là đã hơn nhiều so với hồi sống ở Đà Nẵng - ai bảo cuộc sống ở thành phố biển đó là một cuộc sống đáng sống cơ chứ? Mà không đó là một nơi tuyệt đẹp, nơi cô được sống một thời gian dài tuyệt vời ở một căn nhà trọ gần bờ biển, mỗi tội lúc đó lương thấp mà chi phí mọi thứ lại cao, má cứ bắt cô ở đó đi thiếu tiền má bù cho. Đi làm rồi mà cũng chấp nhận suy nghĩ đó, xấu hổ thật. Tại vì má cô quá thương con thôi. Đó là tình yêu mà mỗi lúc cô nghĩ về trong lòng luôn thấy ấm áp, tình yêu đó không diễn tả bằng lời được nhưng nếu có thể thì nó sẽ như thế này nè: "Tình yêu của mẹ giành cho cô nhiều tới nỗi dù cô có lớn lên xa nhà từ năm 17 tuổi tới tận bây giờ là 25 tuổi rồi, mỗi lần cô cảm thấy cô đơn, mệt mỏi hay đau khổ cô lại yên lặng hít thở thật sâu và lấy một ít tình yêu mà mẹ để lại trong trái tim cô, tới nỗi giờ đã 7,8 năm trôi qua rồi mà tình yêu này vẫn không hết, lại càng nhiều nhiều hơn nữa chứ" cô nghĩ tình yêu đó đủ để cô có thể dùng cả đời.
Hôm nay là sinh nhật của 1 cô bạn thời thơ ấu. Thời đó chơi sao mà vui thế, tới nỗi chơi nhảy dây mà thiếu người thì sẽ gọi nhau ý ơi để chơi cho bằng được, cái thời con nít sao mà dễ dàng đến vậy. Lớn hơn một tý bắt đầu xa nhau, tình bạn thời thơ ấu giống như một thứ để giành vậy, có cũng được không có cũng không sao nhưng mà nhất định là phải nhớ.
Thỉnh thoảng vẫn vào face ghé thăm cô ấy - một người mà mình vô tình biết và một người mình nghĩ là cô có 1 tâm hồn rất đẹp. Cô đã rắn rỏi vượt qua như thế nào vậy nhỉ? Có giống như mình không hay cô sẽ đau khổ hơn? Cô gái - lời chúc phúc này là từ một người không quen - nhưng tôi mong cô hãy sống vui và hạnh phúc nhé. Bình An.
Cô lâu lắm rồi mới có cảm giác thích một người.
Mà người đó cũng vô cùng đặt biệt nên cô không thể vô duyên mà nói ra đây được.
Người đó có một giọng nói nhẹ nhàng, nước da hơi ngăm đen, mắt sâu và mũi cao.
Người đó rất rất lạnh lùng, như thể không chạm tới được.
Vì không đủ dũng cảm để nói với người đó nên cô chọn cách im lặng. Cô im lặng và đợi...
Đợi cho cảm xúc dẫn cô đến một nơi an toàn hơn. Và cũng đợi để thời gian trôi qua, lúc ngẩng đầu lên mà vô tình nhìn thấy người đó thì cảm xúc yêu thương đó có còn lên tiếng nữa không? Gì mà yêu thương chứ, cô thậm chí còn không dám bắt đầu.
Cô đang mơ ước một ngày nào đó, có đủ dũng khí để từ bỏ cuộc sống hiện tại này, chuẩn bị vốn liếng đầy đủ và cả cái gan lỳ để theo đuổi cuộc sống mình mong muốn, dù chỉ đường của cuộc sống đó chỉ mới manh nha xuất hiện trong đầu cô, và đặc biệt là trong cảm xúc của cô thôi. Giống như Sơn Nam, cô cũng muốn viết về vùng đất mình được sinh ra và lớn lên, không trước tiên là phải tìm hiểu lịch sử vùng đất đó và đi nhiều, biết nhiều thì mới có thể viết về nó hay được.
Cô nghĩ không ngẫu nhiên mà cô lại lựa chọn cuộc sống ở Sài Gòn này, nỗi cô đơn ở nơi này cũng thiệt là đã hơn nhiều so với hồi sống ở Đà Nẵng - ai bảo cuộc sống ở thành phố biển đó là một cuộc sống đáng sống cơ chứ? Mà không đó là một nơi tuyệt đẹp, nơi cô được sống một thời gian dài tuyệt vời ở một căn nhà trọ gần bờ biển, mỗi tội lúc đó lương thấp mà chi phí mọi thứ lại cao, má cứ bắt cô ở đó đi thiếu tiền má bù cho. Đi làm rồi mà cũng chấp nhận suy nghĩ đó, xấu hổ thật. Tại vì má cô quá thương con thôi. Đó là tình yêu mà mỗi lúc cô nghĩ về trong lòng luôn thấy ấm áp, tình yêu đó không diễn tả bằng lời được nhưng nếu có thể thì nó sẽ như thế này nè: "Tình yêu của mẹ giành cho cô nhiều tới nỗi dù cô có lớn lên xa nhà từ năm 17 tuổi tới tận bây giờ là 25 tuổi rồi, mỗi lần cô cảm thấy cô đơn, mệt mỏi hay đau khổ cô lại yên lặng hít thở thật sâu và lấy một ít tình yêu mà mẹ để lại trong trái tim cô, tới nỗi giờ đã 7,8 năm trôi qua rồi mà tình yêu này vẫn không hết, lại càng nhiều nhiều hơn nữa chứ" cô nghĩ tình yêu đó đủ để cô có thể dùng cả đời.
Hôm nay là sinh nhật của 1 cô bạn thời thơ ấu. Thời đó chơi sao mà vui thế, tới nỗi chơi nhảy dây mà thiếu người thì sẽ gọi nhau ý ơi để chơi cho bằng được, cái thời con nít sao mà dễ dàng đến vậy. Lớn hơn một tý bắt đầu xa nhau, tình bạn thời thơ ấu giống như một thứ để giành vậy, có cũng được không có cũng không sao nhưng mà nhất định là phải nhớ.
Thỉnh thoảng vẫn vào face ghé thăm cô ấy - một người mà mình vô tình biết và một người mình nghĩ là cô có 1 tâm hồn rất đẹp. Cô đã rắn rỏi vượt qua như thế nào vậy nhỉ? Có giống như mình không hay cô sẽ đau khổ hơn? Cô gái - lời chúc phúc này là từ một người không quen - nhưng tôi mong cô hãy sống vui và hạnh phúc nhé. Bình An.
Cô lâu lắm rồi mới có cảm giác thích một người.
Mà người đó cũng vô cùng đặt biệt nên cô không thể vô duyên mà nói ra đây được.
Người đó có một giọng nói nhẹ nhàng, nước da hơi ngăm đen, mắt sâu và mũi cao.
Người đó rất rất lạnh lùng, như thể không chạm tới được.
Vì không đủ dũng cảm để nói với người đó nên cô chọn cách im lặng. Cô im lặng và đợi...
Đợi cho cảm xúc dẫn cô đến một nơi an toàn hơn. Và cũng đợi để thời gian trôi qua, lúc ngẩng đầu lên mà vô tình nhìn thấy người đó thì cảm xúc yêu thương đó có còn lên tiếng nữa không? Gì mà yêu thương chứ, cô thậm chí còn không dám bắt đầu.
12.12.2015
Im lặng
Sao? Đọc xong cuốn sách có cảm giác thất thần như vừa trải qua một biến cố lớn trong cuộc đời, rồi thở hổn ha hổn hển như vừa chạy thoát được khỏi điều đang gây nguy hiểm cho bản thân mình. Mình đã đọc một câu chuyện khiến mình chìm đắm vào im lặng trong cả ngày hôm nay. Từ lúc mở mắt ra tới lúc ngủ trưa dậy và đi thể dục về. Cái cảm giác này lâu rồi mới có lại được.
Mình vừa đánh máy, tóc được vắt ngang qua tai phải, còn bên tai trái tóc vẫn đổ xuống từng lọn, nhìn có dễ thương không nghĩ.
Mình biết được hai đứa bạn nghĩ gì lúc mình nói giá của cây đàn organ là 3 triệu 5, bọn nó nghĩ con này đúng là tiền trả nợ không có mà mua những thứ xa xỉ chẳng dùng vào việc gì này. Làm như dư tiền. Mình đọc được hết nhưng mà mình không nói ra, chỉ tha thứ thôi.
Định bụng viết ra những cảm xúc sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyêt này như lại nói lan man nữa rồi.
Mình đã tức giận vì thằng chó điên Young Re biết bao, cái thằng chó này, mày mà là nhân vật có thật thì tao cũng đã băm mày ra từng mảnh rồi, dù chỉ là trong trí tưởng tượng. Những điều cậu bé Sea Won trải qua thật đau lòng quá, cái giá phải trả có phải quá đắt không. Cậu bé phải lớn lên trong nỗi tuổi nhục và không có tình yêu thương hằng ngày của cả cha và mẹ, cậu bé phải chịu đựng sự độc địa và dèm pha của người đời, cả sự thương hại nữa.
Mình đã nghĩ liệu ai đã định bước qua cánh cửa màu nâu của nhà mình có nghĩ về điều đó không, lòng thương hại hay sự hả hê khi đứng trước ngôi nhà này. Muốn hủy hoại người khác xong cũng chính là hủy hoại bản thân mình. Mình đã luôn ngăn cái xu hướng muốn dùng những thế lực xấu vô hình này lại, lúc gặp chuyện bất công hay bực mình, vì mình nghĩ thôi tui chọn bình yên, giống như việc dùng ngải vậy, nếu lạm dụng thì chinh bùa ngải này sẽ biến mình trở thành tay sai cho nó. Còn mình là một đứa tự chủ và độc lập. Nếu muốn thì hãy theo luật của tôi.
Đọc cuốn sách hay này như thể có được sự tôn trọng của tác giả vậy. Từng câu từng chữ tác giả viết như thể đã phải vất vả đi tìm tư liệu, lao tâm khổ tứ và chìm đắm vào chính nhân vật và hoàn cảnh mình đang tạo dựng vậy. Jeong You Jeong thật đáng ngưỡng mộ.
Mình vừa đánh máy, tóc được vắt ngang qua tai phải, còn bên tai trái tóc vẫn đổ xuống từng lọn, nhìn có dễ thương không nghĩ.
Mình biết được hai đứa bạn nghĩ gì lúc mình nói giá của cây đàn organ là 3 triệu 5, bọn nó nghĩ con này đúng là tiền trả nợ không có mà mua những thứ xa xỉ chẳng dùng vào việc gì này. Làm như dư tiền. Mình đọc được hết nhưng mà mình không nói ra, chỉ tha thứ thôi.
Định bụng viết ra những cảm xúc sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyêt này như lại nói lan man nữa rồi.
Mình đã tức giận vì thằng chó điên Young Re biết bao, cái thằng chó này, mày mà là nhân vật có thật thì tao cũng đã băm mày ra từng mảnh rồi, dù chỉ là trong trí tưởng tượng. Những điều cậu bé Sea Won trải qua thật đau lòng quá, cái giá phải trả có phải quá đắt không. Cậu bé phải lớn lên trong nỗi tuổi nhục và không có tình yêu thương hằng ngày của cả cha và mẹ, cậu bé phải chịu đựng sự độc địa và dèm pha của người đời, cả sự thương hại nữa.
Mình đã nghĩ liệu ai đã định bước qua cánh cửa màu nâu của nhà mình có nghĩ về điều đó không, lòng thương hại hay sự hả hê khi đứng trước ngôi nhà này. Muốn hủy hoại người khác xong cũng chính là hủy hoại bản thân mình. Mình đã luôn ngăn cái xu hướng muốn dùng những thế lực xấu vô hình này lại, lúc gặp chuyện bất công hay bực mình, vì mình nghĩ thôi tui chọn bình yên, giống như việc dùng ngải vậy, nếu lạm dụng thì chinh bùa ngải này sẽ biến mình trở thành tay sai cho nó. Còn mình là một đứa tự chủ và độc lập. Nếu muốn thì hãy theo luật của tôi.
Đọc cuốn sách hay này như thể có được sự tôn trọng của tác giả vậy. Từng câu từng chữ tác giả viết như thể đã phải vất vả đi tìm tư liệu, lao tâm khổ tứ và chìm đắm vào chính nhân vật và hoàn cảnh mình đang tạo dựng vậy. Jeong You Jeong thật đáng ngưỡng mộ.
12.08.2015
Ngủ sớm
Ngủ sớm, trước khi đi ngủ thì coi hình một tẹo, rồi ngủ hehe.
I saw your smile in that moment, my sensation told me that it's me in your thought then you smiled when you was thinking of me. I think you're not the same with my older brothers, you're mature in the way you move, the way you talk. Your voice is so calm and so quite then I think I only heard your voice one before.
I think you wait for me in this morning, wait for me to come on my place as usual. I never have the courage to start it, I think that...but you must know that I really like you.
I think you're the one.
I saw your smile in that moment, my sensation told me that it's me in your thought then you smiled when you was thinking of me. I think you're not the same with my older brothers, you're mature in the way you move, the way you talk. Your voice is so calm and so quite then I think I only heard your voice one before.
I think you wait for me in this morning, wait for me to come on my place as usual. I never have the courage to start it, I think that...but you must know that I really like you.
I think you're the one.
12.06.2015
Chết rồi
Hix ăn nguyên 1 cái đùi vịt, gặm thêm 1 cục thịt bự với mỡ béo ngậy nữa, cộng thêm hơn 5 quả trứng cút, đã luộc chục quả rồi mà ăn hổng có nổi nên mơi để tới sáng mai ăn.
Mình sắp thành heo rồi, và mình vẫn nghĩ tới...
Mình sắp thành heo rồi, và mình vẫn nghĩ tới...
12.03.2015
UH
I think you know me, I think you know my present in the same room with you.
I think you know when I leave, when I make noise, when I turn off the light.
I think you got me.
I think you know when I leave, when I make noise, when I turn off the light.
I think you got me.
Subscribe to:
Comments (Atom)