9.27.2013

Đà Nẵng thứ 7 ngày 28 tháng 9 năm 2013

Cuối cùng rồi cô bé cũng tới nơi đây.
Có phải là trên một cánh đồng hoa hướng dương tràn ngập cả một khoảng rừng. Tự nhiên nghĩ về những người kiến tạo vẻ đẹp của cuộc sống. Người trồng nên một khoảng rừng keo xanh mơn mỡn. Người gieo những hạt giống sen để rồi tạo nên cả một hồ sen (mình không biết trồng sen cách sao nhen).
Ở Ba Điền giờ này thì trồng được giống gì nhỉ? Đất đai cằn cỗi dễ sợ. Mình đã và vẫn luôn mong muốn làm được một cái gì đó cho Ba Điền. Mình đã học cao đến thế này cơ mà Hiển. Những người thân bà con dòng họ mình, sao lúc nào cũng nghèo khổ và ít học. Tại sao mình lại có cái may mắn này cơ chứ.
Muốn về dạy bà con trồng cây cối, trồng rau để bán, thành một truyền thống lâu đời, ví dụ có khi nào mình sẽ thành bà tổ nghề thêu, bà tổ nghề chi chi đó... tưởng tượng. Tại sao lại không chứ? Đây là cách duy nhất để thoát nghèo cho bà con. Mình chỉ manh nha ý định này thôi. Và không biết làm gì tiếp theo cả.
Cũng vẫn là cô bé là mình. Ham học, tò mò, thích đọc sách.
Cuối cùng rồi cũng được làm việc với những người cực kỳ giỏi.

Không ổn rồi.
Tới tuổi rồi. hì hì.