Đà Nẵng, ngày tháng năm…
Vậy là anh đã chọn con đường xa em.
Quyết định của anh. Em hiểu rõ là tại
tình yêu chưa đủ lớn thôi mà. Thế mà
trong lòng cứ đinh ninh ngày gặp lại. Bao ngày nữa sẽ gặp lại hả anh, anh lúc
đó sẽ thế nào? Em sẽ thế nào nhỉ? Anh sẽ cười hay là anh sẽ khóc. Anh sẽ có em
vấn vương trong những mối tình mới hay là anh sẽ chóng quên. Giữa những con
đường xa lạ nơi thành phố xa lạ anh chọn để lập nghiệp, giữa những người anh
gặp trong những cung đường xa lạ phía trước, có khoảnh khắc nào anh chợt nhớ
tới em - người con gái nhỏ, người chưa từng nắm tay anh, người chưa từng nói
yêu anh, và người chưa từng được anh nói tiếng yêu. Vậy mà vẫn đợi chờ anh
là thế!
Em cũng chẳng hiểu tại sao trong lòng mình
lại cứ đinh ninh ngày gặp lại.
Những dòng chữ này là những dòng em viết
khi đã tĩnh tâm lại rồi sau những ngày buồn bã, nặng nề biết phải xa anh. Khi
nghĩ về anh, về cuộc sống không có anh , em không còn nghẹn ngào trách móc, và
cũng không cho đó là điều không thể chịu đựng nổi . Mà nói vậy thì em đã có anh
bên em khi nào đâu nhỉ? Chỉ là những cảm giác gần gũi trong tâm hồn mà em cảm
nhận được nơi anh, chỉ là thỉnh thoảng những tối cà phê, em anh cùng về trên
con ngõ nhỏ lấm tấm mưa xen với những ngọn đèn vàng, chỉ là những cuộc điện thoại
hiếm hoi không đầu không cuối , em và anh nói về đủ thức chuyện trên đời đến
khi em buồn ngủ quá thì tắt máy. Rằng sao kỳ lạ thế, lớn lên gặp được anh, một
người mà em nghĩ là em rất yêu - mọi thứ ở anh. Em
nhớ cách anh cười rất duyên, có một nét gì đó rất riêng mà như thể chỉ một mình
em mới nhận ra được. Cả cách anh giành khuấy cà phê cho em nữa, cách anh gọi em
lady first. Cả cách anh làm em đau nữa, trong lời nói, trong cử chỉ.
Em
đã nghĩ anh là giành cho em đó, như một
điều chắc chắn nhất trên đời!
Và vì những dòng chữ này em viết khi em đã
hoàn toàn tĩnh táo rồi, nên em mới biết là …
Em yêu anh mặc dù trong trái tim nhạy cảm
của mình, em biết anh còn giành tình cảm cho một người con gái khác! Người mà em
chỉ thấy trong hình, chắc ngoài đời rất dễ thương, xinh đẹp anh nhỉ? Vậy mà anh
bảo anh không hứa sẽ không quên em, có thể sau này anh sẽ có người yêu, có vợ
nhưng em là người anh giành tình cảm trong thời sinh viên nên anh sẽ giữ em
trong một góc nào đó. Em yêu anh ngay cả khi anh dối em đó!
Em
yêu anh dù em chỉ có anh trong những thời khắc ngắn ngủi, em còn chưa kịp nhớ
những thói quen của anh, chưa kịp bước vào cuộc sống của anh.
Em
yêu anh dù tất cả những điều anh gởi lại nơi em chỉ là sự vỡ vụn. Và vì anh,
lần đầu tiên trong đời em thấy mình đáng thương. Mình không xứng đáng với một
ai đó. Mình không phải là công chúa, không phải là “Sara cô công chúa nhỏ”.
Mà em đã hiền và ngoan là thế.
Lúc
chiều đi đường em thấy anh bạn thân ở cùng phòng anh , anh ấy đi ngang qua
một cô bé nhỏ và bẹo má em bé, trông dễ
thương lắm. Em định gọi anh ấy để hỏi về anh nhưng lại thôi. Chắc không cần đâu
nhỉ? Em biết anh đã mãi mãi rời xa em rồi, anh đã chôn chặt em ở một góc tim,
nơi có thể mai đây ai đó sẽ thay thế , sẽ lấp đầy những hối tiếc trong anh, mà
có thể là không . Có thể anh sẽ mãi nhớ về em , những câu nói ngây thơ, chân
thật, những câu chuyện tầm phào buồn cười, những tin tưởng vô cùng ở cuộc đời
này mà em kể anh nghe dù em đã trải qua bao chuyện buồn. Có thể lắm chứ , có
thể anh sẽ chẳng thể nào quên em.
Nhưng nghĩ kỹ lại rằng, anh xứng đáng để em
phải buồn thế không? Mà em khóc là vì tự nhiên nghĩ về những chia xa tự dưng
nước mắt chảy, em chỉ nghĩ là cuộc đời này vậy là em vĩnh viễn không có anh nữa
rồi, những ngày sắp tới sẽ thật khó khăn làm sao. Em đã khóc, Nhưng giờ thì em
đã không khóc “vì anh” thêm một lần nào nữa rồi. Em biết nên dừng. Và lỗi ở anh
không phải lỗi ở em, dù sao giờ nhìn lại em đã mãi mãi không hối tiếc điều gì.
Hôm cuối cùng em đã nhắn tin để gặp anh ,em muốn chắc rằng em không có gì phải hối tiếc khi quay đầu lại ngày đó tháng đó
năm đó mình đã để lỡ mất một người quan trọng với cuộc đời mình, nhưng anh đã nói
“không”. Vậy thì thôi. Anh là người đi rồi trở về, trở về rồi đi, anh cũng
chính là người bảo em hãy cố gắng quên hết tất cả đi. Cũng chính là người gieo
vào em những hy vọng về một ngày trời xanh thật xanh.Nhưng tất cả những tưởng
tượng đẹp đẽ cũng vỡ vụn cả. Em đã xóa hết tất cả những gì về anh, chỉ còn dòng
nhật ký sót lại.
Em có một cái rất lạ là hay đánh đồng những
suy nghĩ của chính em cho anh, hay cho bất kỳ người nào em đang nghĩ tới. Giờ
anh đã không còn đè nặng nơi tim em nữa. Ngược lại, em nghĩ em cũng không còn
là gì quá quan trọng đối với anh nữa. Chỉ là cuộc đời thật buồn mà em lại buộc
miệng nói rằng nó quá đẹp thôi.
Nếu gặp lại anh, hy vọng thời gian sẽ cho
em trở về là cô bé nhỏ 17 tuổi, tin vào mọi điều kỳ diệu trên đời không chút
đắn đo.
(*)Sara cô công chúa nhỏ