11.15.2012

Đi qua nỗi buồn

Sao nỗi buồn cứ dai dẳng thế nhỉ? Trời bắt đầu se lạnh nên vậy đó mà, chắc không phải một mình mình buồn đâu nhỉ? Làm như trên đời này chỉ có một người nhạy cảm duy nhất là mình, người có thể cảm nhận được ngay cả chiếc lá rơi khẽ khàng có đau không khi ngã người trên mặt đất, người nghe cả hơi thở của mùa đông đang phả lên má này...

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Romantic-Axino/IW6IEZU0.html

Lại nghe ... có giai điệu nào buồn hơn giai điệu bài nhạc không lời này không. Mình không thể diễn tả được nỗi buồn đó, nỗi buồn căng đầy mà khỏa lấp những khoảng trống nơi tâm hồn mình.
Sao mình cứ mãi dằn vặt vì một lời hứa không bao giờ thực hiện được. Và lời hứa gần đây nhất nữa... cứ mong đợi thật nhiều, cậu ấy không gọi lại như cậu ấy đã hứa đâu dù chỉ để hỏi mình có khỏe không? có vui không? Sao mình đòi hỏi nhiều thế hả nhóc? Dù mọi thứ đã phôi pha cả rồi nhưng trong tim mình vẫn luôn có những điều còn lại. Đôi khi mình ghét con người ít thay đổi là mình. Mình ghét cái yếu đuối một cách vô lý đó. Mình ghét cái kiểu ương bướng không thèm đếm xỉa tới ai của mình, mà chỉ trông chờ mãi một lời hứa không bao giờ được thực hiện. Nhưng làm gì được đây?
Không phải là mình muốn quay lại, chỉ là...
Hồi bé nhà cậu ấy gần nhà mình đó biết không? Cái xóm nhỏ gần bệnh viện. Lúc ba cưới má về là đủ cả 1 gia đình rồi, ba, má, anh hai, một gia đình nhỏ. Và một mái nhà ấm cúng nữa chớ. Mình không nhớ nhiều nhưng mà có những ký ức vẫn còn lại trong mình. Mình nhớ nhà mình lúc đó tường làm bằng đất nung, còn sơ sài lắm, và nuôi rất nhiều chó nữa. Sao lớn lên mình lại ghét chó nhỉ? Chắc tại hồi bé đó, hồi đó mình thích chơi với chó lắm chớ, mình nựng nó nè, đùa với nó, mình nhớ là chó nhà mình đẻ rất nhiều nhưng rồi chết dần chết dần từng đứa, trong đầu mình vẫn còn hình ảnh lúc nhúc mấy chú chó con bú mẹ, cái cảm giác đó thật buồn nhỉ, từng chú chó nhỏ không thể sống được lâu, rồi đến con chó lớn không nhớ vì sao và từ lúc nào nhà mình không nuôi chó nữa. Lúc đó nhà mình còn nghèo lắm, mà phải nuôi cả 3 anh em nữa, mà mình nhớ cảm giác túm thiếu thì ít nhưng cảm giác hạnh phúc vì có những món quà cái kẹo nè, miếng bánh nho nhỏ thì nhiều.
Mà rồi sao , lạc đề rồi kìa.
Lúc vừa rồi má kể lại chuyện hồi bé mình và cậu ấy sau khi đi học nhà trẻ về, hai đứa lại tiếp tục chơi với nhau, dọc đất , nặn bánh ở cây mồng quân ở giữa hai nhà. Cây mồng quân vẫn còn đó mà. Mình chỉ ước mình có một cỗ máy thời gian thôi, mình được quay về thời điểm đó, không chỉ qua lời kể của má đâu, mình ước mình được đứng ngắm nhìn thời khắc đó, lúc đó 2 đứa mình như 2 tờ giấy trắng đó mà.
Rồi khoảng 3 tuổi nhà cậu ấy chuyển nơi khác cũng cùng thị trấn nhỏ này, chỉ là khác xóm thôi mà.
Rồi một khoảng thời gian sau nhà mình cũng chuyển đi.
Và rồi lớn lên 2 đứa mình học cùng một lớp.
Rồi bọn mình đã gặp lại nhau.
Rồi yêu.
Rồi quay lại.
Rồi chia tay.
Rồi bây giờ là chia xa mãi rồi.
Mình không hối tiếc điều gì cả.
Đã nói rồi mà không còn yêu cậu ấy nữa đâu, chỉ là phải biết chấp nhận, thứ gì phôi pha rồi thì để nó trôi đi. Chỉ có điều mình vẫn mong câu chuyện tình yêu như trong phim đó. 2 người yêu nhau dù chia tay nhưng vẫn nhớ về nhau và chúc nhau hạnh phúc. Và rồi cậu ấy không nhớ, lại chỉ có mình là người xây tất cả những câu chuyện này. Không có gì đẹp cả. Chỉ có nỗi buồn là đẹp thôi. Mà mình không muốn ngắm nỗi buồn của mình nữa đâu. Buồn lắm đó biết không nhưng mà mình vẫn đang ngồi nghe axino romantic đây. Thật xấu hổ quá vì thất hứa với chính mình mà. Mình đã hứa là mình phải sống thật hạnh phúc mà.
Tháng 1 là đi thực tập Enclave rồi. Ráng lên nhen nhóc. Mình đã đi xa đến nơi đây luôn rồi nên phải thật mạnh mẽ.
À thì ra là tuần vừa rồi mình buồn vì chuyện này đây mà.
Chỉ là một lời hứa thôi , hãy quên nó đi.
...
But I must admit with myself that I have once or twice or more and more time...that I wish him come back. I know he doesn't deserve to have my love. But it's so weird, I was with him since I was a kid. My mom is a nurse, and it was a miracle that he was delivered by my mom in this small hometown hospital. And it's still so weird when he was delivered by my mom I was a baby on my mom's stomach. I could barely feel that when he cried the first time in his life , I could hear him. I had loved him so much enough to love everything about him.
And when I came home the last time from now, my mom asked me about him, how is he now? where does he live now? She told me about time when my family and his family were neighbor.
Why destiny gave us a chance to meet once in life, after that, he separated us forever. It's so sad when I remember all our memories. Happiness. Pain. Smiles. Cry. All those things still stay in my heart.
I decide to give up. Not to give up my way , my dream. I give up him. And shake him off. I don't love him anymore. I promise. It's just my illusion. My heart can barely love with all its energy and power. I have a strong foundation, No one can make me falling down.

...
My habit : I stand in balcony, watch everything around me,  trees, people, lights from street lamps...
I just sink in silence.
The world is so noisy but now I can hear my voice. It's so precious that I realize I can hear my voice through all those noisy things.
I'm patiently waiting for a leaf falling down from tree.
I don't think I just feel.
I suddenly become a wind, no worry, no sadness.
I'm happy even my heart barely filling with sad and pain and injury of past.
I become stronger when I can hear myself. My injury is healed by silence and axino romantic song.
My thoughts make a journey that I don't need to be a master of it. No need to control your very fragile soul.
...
Now you're so upset, but girl I must tell you something that now you have no ideas where you will come and what you will experience. It's so awarded when you keep going on. Go ahead. Be hurt. Be painful. Be upset. Have injury. You'll be the most happy girl in the world. I promise you. You will have all you dream of!




No comments:

Post a Comment