9.23.2012

Mình đang đi đâu đây?

Không có điện thoại. Thằng Cháu nó mượn đi đâu không biết nữa. Lo cho má trên đường về mà không gọi được. Sau mượn điện thoại Trang gọi mới biết má về rồi. Cũng chưa kịp hỏi thăm má có mệt không nữa.
Má có mệt không?

Ngày lại ngày với những điều đã cũ.
Mình muốn thử yêu một người mới. Sẽ yêu như thế chứ. Nhiều hơn thế nữa được không?
Hay là dừng lại ở đây.
Ngày lại ngày với cùng một giờ thức dậy, làm cùng một việc, ở cùng một nơi.
Mình không muốn nói là Hanamizuki đã cho mình quá nhiều cảm xúc như vậy. Đến nỗi mình không biết đâu là thật. Đâu là mơ. Mình đã được đi rất nhiều nơi trong gần 150 phút của movie đó. Được trở về quá khứ. Được khóc vì nỗi chia xa. Được chìm đắm trong hạnh phúc ngày trở về. Mình đã khóc lần thứ nhất, rồi lần thứ hai rồi lần thứ ba cho cùng một cảnh đó.
Cái cảm giác yêu thương sậu đậm lại trở về đến nỗi mình phải ngạc nhiên về chính mình.
Ta đã từng yêu thương một người nhiều như vậy sao?
Ta đã từng yêu như thể ta thuộc về người và người cũng thuộc về ta. Bàn tay. Vết chai nơi đốt ngón tay. Khóe mắt sâu. Cả bàn chân nữa này. Cả tiếng thở dài. Chưa kịp trở nên giống nhau thì ta đã chia xa rồi.
Nhắm mắt lại tình yêu đó vẫn còn nơi tim. Dù là đau đớn tột cùng khiến trái tim nhói lên từng đợt thì ta vẫn cứ muốn đắm mình trong nỗi đau đó. Ta không biết là ta đã bỏ lỡ điều gì trong cuộc sống không nữa khi ta đã đi tới Thị trấn 22 tuổi này rồi. Tại sao không phải là thành phố mà là thị trấn nhỏ thôi. Vì ta chỉ thuộc về nơi đó, nơi nhỏ bé và bình yên đó. Và cậu ấy cũng vậy. Cậu ấy cũng ở trong cùng một thị trấn 22 tuổi với ta.

Những người khác đã đi tới đâu rồi kìa. Mọi thứ đã vật đổi sao dời. Làm gì có chuyện đó. Chuyện về một tình yêu suốt cuộc đời không hề đổi thay. Làm gì có chuyện đó, trong câu nói này : Người hạnh phúc trên đời là người suốt cuộc đời chỉ yêu một người duy nhất và mãi mãi.
Sao cứ mang mãi một trái tim mạnh mẽ? Sao cứ giữ mãi một câu nói, một lời hứa đã cũ theo thời gian? Có hay không chỉ còn mỗi một mình mình nhớ?
Năm 18 tuổi, cậu ấy bảo suốt cuộc đời chỉ yêu một người con gái duy nhất là mình.
Còn mình chưa bao giờ hứa điều gì là mãi mãi cả, vậy mà mình là người ở lại, là người đau hơn. Thật không công bằng phải không? Nhưng mà mình không thể. Không thể một hai vứt đi được tất cả những cảm xúc này. Nhớ lại những lá thư trước kia. Những lá thư cậu ấy đã làm mất rồi, lúc đó là năm mình và cậu ấy 19 tuổi, cậu ấy làm rớt ví dọc đường, trong ví luôn để những lá thư của mình gởi cậu ấy từ ngày mới yêu. Cuối thư mình luôn ghi một câu nói mình rất thích về tình yêu, không chỉ thích thôi đâu, mà mình cảm nhận được tất cả những ý nghĩa chứa trong đó : Yêu là sống vì nhau, hy sinh cho nhau và quên đi tất cả cũng vì nhau.
Thời gian không gặp cũng đã lâu rồi. Mình luôn dặn lòng hãy quên đi. Và dặn lòng mình hãy vứt bỏ quá khứ. Nhưng tình yêu đầu tiên sâu đậm quá đỗi làm sao mình quên được! Không biết cậu ấy còn nhớ bài hát này không, về bên nhau ta xây mơ ước yêu nhau dài lâu, không biết trong list nhạc của cậu ấy có bài hát này không? Bài hát kỷ niệm của hai đứa.
Mình hiểu chứ, chia tay, mỗi người đều tự tìm lý do chính đáng để không liên lạc, không quan tâm và không yêu người kia nữa. Có lúc tưởng chừng như đã hoàn toàn quên được rồi đó, có lúc nghĩ lại, nhớ lại thấy tim không còn đau nữa, mà người ta thì ở xa xa lắm rồi. Giả sử như bây giờ mình nói thật với cậu ấy rằng: mình nhớ cậu lắm, nhớ cậu của ngày xưa hai đứa mình còn yêu nhau, cậu hãy bắt xe đò ra Đà Nẵng thăm mình đi, nhanh lên nhé, mình sẽ chờ cậu ở góc đường này nè, ừ ở chỗ đó. Mình biết cậu ấy sẽ khó mà đi được vì những ràng buộc công việc hằng ngày. Và mình cũng hiểu rõ mình nữa, mình sẽ không bao giờ nói ra câu đó. Cho dù phải chịu đựng một mình tất cả những nỗi nhớ thương. Cho dù cảm xúc lúc đó trở thành một cơn bão lớn xông thẳng vô tim mình, khiến mình không thể chịu đựng nỗi đi chăng nữa. Cho dù bên trong mình muốn gục ngã, muốn khụy gối vì nỗi cô đơn, mình cũng không bao giờ nói ra những lời đó. Mình không muốn làm khó cho cậu ấy. Cậu ấy còn có cuộc sống hằng ngày, công việc phải làm.
Những chuyến xe đường dài  xuyên đêm cậu ấy lái.
Cái cách cậu ấy cầm điếu thuốc.
Cái ngã người sau một ngày mệt mỏi.
Tất cả mình đều mường tượng được.
Hôm nào cậu ấy gọi điện cho mình thế nhỉ. Mình quên ghi lại mất. Mình không nghĩ là cậu ấy. Sau gần 2 năm, lâu lắm rồi mới được nghe giọng nói ấy. Giây phút đó khiến tim mình chết lặng nhưng mình vẫn ráng giữ giọng bình tĩnh. Giọng nói có chút khác xưa, cậu ấy bảo tại sống ở vùng này lâu rồi, nói giọng quê mình họ không nghe được. Mình nhớ hồi đó lúc chia tay cậu ấy nói bây giờ hai đứa mình không thể ở bên nhau được nữa, nhưng sau này cậu ấy nhất định sẽ tìm mình và theo đuổi lại mình. Hình như là cậu ấy có nói hai năm nữa thì phải. Nhưng chắc gì cậu ấy đã nhớ lời nói đó. Bây giờ hai đứa đều đã trưởng thành rồi. Đã từng trải nhiều rồi. Cậu ấy cũng đã yêu hoặc đã quen một người con gái khác, mình có nghe bạn bè cũ nói thôi. Còn mình sau những cảm xúc vội vàng không thể thành tình yêu, thì mình đã một mình quá lâu rồi. Đi đi về về một mình. Nói chuyện một mình. Ráng mà yêu thương mình.
Mình không đặt quá nhiều niềm tin rằng cậu ấy còn nhớ lời nói ấy không. Cũng bởi mình biết chắc là mình thương cậu ấy. Thương vô cùng. Nhưng yêu thì...dường như cảm giác yêu thương chỉ là khi nhớ lại những kỷ niệm và hình ảnh cũ như cuốn phim quay chậm lại trong đầu. Lúc hai đứa mình mới yêu. Nghĩa là trái tim tự nó tìm về quá khứ. Và nó nói rằng nó yêu, yêu cậu ấy. Nhưng trái tim không biết lúc nào là quá khứ lúc nào là hiện tại cả. Trái tim nói nó còn yêu nhưng nó không biết là nó đang ở đâu cả.
Dừng lại ở đây thôi nhé. Có những thứ mình muốn giữ cho riêng mình.




No comments:

Post a Comment