Không có điện thoại. Thằng Cháu nó mượn đi đâu không biết nữa. Lo cho má trên đường về mà không gọi được. Sau mượn điện thoại Trang gọi mới biết má về rồi. Cũng chưa kịp hỏi thăm má có mệt không nữa.
Má có mệt không?
Ngày lại ngày với những điều đã cũ.
Mình muốn thử yêu một người mới. Sẽ yêu như thế chứ. Nhiều hơn thế nữa được không?
Hay là dừng lại ở đây.
Ngày lại ngày với cùng một giờ thức dậy, làm cùng một việc, ở cùng một nơi.
Mình không muốn nói là Hanamizuki đã cho mình quá nhiều cảm xúc như vậy. Đến nỗi mình không biết đâu là thật. Đâu là mơ. Mình đã được đi rất nhiều nơi trong gần 150 phút của movie đó. Được trở về quá khứ. Được khóc vì nỗi chia xa. Được chìm đắm trong hạnh phúc ngày trở về. Mình đã khóc lần thứ nhất, rồi lần thứ hai rồi lần thứ ba cho cùng một cảnh đó.
Cái cảm giác yêu thương sậu đậm lại trở về đến nỗi mình phải ngạc nhiên về chính mình.
Ta đã từng yêu thương một người nhiều như vậy sao?
Ta đã từng yêu như thể ta thuộc về người và người cũng thuộc về ta. Bàn tay. Vết chai nơi đốt ngón tay. Khóe mắt sâu. Cả bàn chân nữa này. Cả tiếng thở dài. Chưa kịp trở nên giống nhau thì ta đã chia xa rồi.
Nhắm mắt lại tình yêu đó vẫn còn nơi tim. Dù là đau đớn tột cùng khiến trái tim nhói lên từng đợt thì ta vẫn cứ muốn đắm mình trong nỗi đau đó. Ta không biết là ta đã bỏ lỡ điều gì trong cuộc sống không nữa khi ta đã đi tới Thị trấn 22 tuổi này rồi. Tại sao không phải là thành phố mà là thị trấn nhỏ thôi. Vì ta chỉ thuộc về nơi đó, nơi nhỏ bé và bình yên đó. Và cậu ấy cũng vậy. Cậu ấy cũng ở trong cùng một thị trấn 22 tuổi với ta.
Những người khác đã đi tới đâu rồi kìa. Mọi thứ đã vật đổi sao dời. Làm gì có chuyện đó. Chuyện về một tình yêu suốt cuộc đời không hề đổi thay. Làm gì có chuyện đó, trong câu nói này : Người hạnh phúc trên đời là người suốt cuộc đời chỉ yêu một người duy nhất và mãi mãi.
Sao cứ mang mãi một trái tim mạnh mẽ? Sao cứ giữ mãi một câu nói, một lời hứa đã cũ theo thời gian? Có hay không chỉ còn mỗi một mình mình nhớ?
Năm 18 tuổi, cậu ấy bảo suốt cuộc đời chỉ yêu một người con gái duy nhất là mình.
Còn mình chưa bao giờ hứa điều gì là mãi mãi cả, vậy mà mình là người ở lại, là người đau hơn. Thật không công bằng phải không? Nhưng mà mình không thể. Không thể một hai vứt đi được tất cả những cảm xúc này. Nhớ lại những lá thư trước kia. Những lá thư cậu ấy đã làm mất rồi, lúc đó là năm mình và cậu ấy 19 tuổi, cậu ấy làm rớt ví dọc đường, trong ví luôn để những lá thư của mình gởi cậu ấy từ ngày mới yêu. Cuối thư mình luôn ghi một câu nói mình rất thích về tình yêu, không chỉ thích thôi đâu, mà mình cảm nhận được tất cả những ý nghĩa chứa trong đó : Yêu là sống vì nhau, hy sinh cho nhau và quên đi tất cả cũng vì nhau.
Thời gian không gặp cũng đã lâu rồi. Mình luôn dặn lòng hãy quên đi. Và dặn lòng mình hãy vứt bỏ quá khứ. Nhưng tình yêu đầu tiên sâu đậm quá đỗi làm sao mình quên được! Không biết cậu ấy còn nhớ bài hát này không, về bên nhau ta xây mơ ước yêu nhau dài lâu, không biết trong list nhạc của cậu ấy có bài hát này không? Bài hát kỷ niệm của hai đứa.
Mình hiểu chứ, chia tay, mỗi người đều tự tìm lý do chính đáng để không liên lạc, không quan tâm và không yêu người kia nữa. Có lúc tưởng chừng như đã hoàn toàn quên được rồi đó, có lúc nghĩ lại, nhớ lại thấy tim không còn đau nữa, mà người ta thì ở xa xa lắm rồi. Giả sử như bây giờ mình nói thật với cậu ấy rằng: mình nhớ cậu lắm, nhớ cậu của ngày xưa hai đứa mình còn yêu nhau, cậu hãy bắt xe đò ra Đà Nẵng thăm mình đi, nhanh lên nhé, mình sẽ chờ cậu ở góc đường này nè, ừ ở chỗ đó. Mình biết cậu ấy sẽ khó mà đi được vì những ràng buộc công việc hằng ngày. Và mình cũng hiểu rõ mình nữa, mình sẽ không bao giờ nói ra câu đó. Cho dù phải chịu đựng một mình tất cả những nỗi nhớ thương. Cho dù cảm xúc lúc đó trở thành một cơn bão lớn xông thẳng vô tim mình, khiến mình không thể chịu đựng nỗi đi chăng nữa. Cho dù bên trong mình muốn gục ngã, muốn khụy gối vì nỗi cô đơn, mình cũng không bao giờ nói ra những lời đó. Mình không muốn làm khó cho cậu ấy. Cậu ấy còn có cuộc sống hằng ngày, công việc phải làm.
Những chuyến xe đường dài xuyên đêm cậu ấy lái.
Cái cách cậu ấy cầm điếu thuốc.
Cái ngã người sau một ngày mệt mỏi.
Tất cả mình đều mường tượng được.
Hôm nào cậu ấy gọi điện cho mình thế nhỉ. Mình quên ghi lại mất. Mình không nghĩ là cậu ấy. Sau gần 2 năm, lâu lắm rồi mới được nghe giọng nói ấy. Giây phút đó khiến tim mình chết lặng nhưng mình vẫn ráng giữ giọng bình tĩnh. Giọng nói có chút khác xưa, cậu ấy bảo tại sống ở vùng này lâu rồi, nói giọng quê mình họ không nghe được. Mình nhớ hồi đó lúc chia tay cậu ấy nói bây giờ hai đứa mình không thể ở bên nhau được nữa, nhưng sau này cậu ấy nhất định sẽ tìm mình và theo đuổi lại mình. Hình như là cậu ấy có nói hai năm nữa thì phải. Nhưng chắc gì cậu ấy đã nhớ lời nói đó. Bây giờ hai đứa đều đã trưởng thành rồi. Đã từng trải nhiều rồi. Cậu ấy cũng đã yêu hoặc đã quen một người con gái khác, mình có nghe bạn bè cũ nói thôi. Còn mình sau những cảm xúc vội vàng không thể thành tình yêu, thì mình đã một mình quá lâu rồi. Đi đi về về một mình. Nói chuyện một mình. Ráng mà yêu thương mình.
Mình không đặt quá nhiều niềm tin rằng cậu ấy còn nhớ lời nói ấy không. Cũng bởi mình biết chắc là mình thương cậu ấy. Thương vô cùng. Nhưng yêu thì...dường như cảm giác yêu thương chỉ là khi nhớ lại những kỷ niệm và hình ảnh cũ như cuốn phim quay chậm lại trong đầu. Lúc hai đứa mình mới yêu. Nghĩa là trái tim tự nó tìm về quá khứ. Và nó nói rằng nó yêu, yêu cậu ấy. Nhưng trái tim không biết lúc nào là quá khứ lúc nào là hiện tại cả. Trái tim nói nó còn yêu nhưng nó không biết là nó đang ở đâu cả.
Dừng lại ở đây thôi nhé. Có những thứ mình muốn giữ cho riêng mình.
I want to send word to someone at the ends of the world, Do you remember our pledge when hearing the rain fall?
9.23.2012
9.17.2012
Đà Nẵng ngày tháng năm
Ngày trống rỗng quá!
Tâm hồn mình cũng vậy.
Những ngày qua dồn sức cho những cái bên ngoài nhiều quá. Tự dưng ở bên trong mình có gì đó cứ đứng khựng lại. Không phải là không còn say mê. Mà giờ mình như đang say mềm vậy.
Và mình biết đây là thời gian giành cho mình. Viết những điều sâu thẳm mình nghĩ. Như vậy thì không thể viết trên này được. Sẽ viết lại nhật ký. Thèm mê cái cảm giác nói chuyện với chính mình. Như một người bạn. Không phán xét và không nghĩ suy.
Sẽ qua thôi mà!
Tâm hồn mình cũng vậy.
Những ngày qua dồn sức cho những cái bên ngoài nhiều quá. Tự dưng ở bên trong mình có gì đó cứ đứng khựng lại. Không phải là không còn say mê. Mà giờ mình như đang say mềm vậy.
Và mình biết đây là thời gian giành cho mình. Viết những điều sâu thẳm mình nghĩ. Như vậy thì không thể viết trên này được. Sẽ viết lại nhật ký. Thèm mê cái cảm giác nói chuyện với chính mình. Như một người bạn. Không phán xét và không nghĩ suy.
Sẽ qua thôi mà!
這就是教育~Children Full of Life
The most beautiful short documentaries I have ever seen
"In the award-winning documentary Children Full of Life, a fourth-grade class in a primary school in Kanazawa, northwest of Tokyo, learn lessons about compassion from their homeroom teacher, Toshiro Kanamori. He instructs each to write their true inner feelings in a letter, and read it aloud in front of the class. By sharing their lives, the children begin to realize the importance of caring for their classmates."
I came across finding these videos which are very wonderful on Youtube.
Five videos tell about a Japanese class, on these videos, Children are the main characters and the teacher is a man who connects them.
I'm very impressed at the beginning of the story, the teacher just comes into class and he is welcome by all children. He asks children a question : why are you being here? why do you go to school? And all of the children speak out loud: We are in school to be happy. It's my answer too, not only in our school, in our life too. I always think I learn, I play, I read a book, I finish a task, I make friend with someone, I study Japanese etc...All for fun!
I hadn't a chance like these kids when I were a kid, no one tells me that : all you do in life is for fun, but by reading books and thinking about life, I have formed that life's idea.
I remember the things that I have learned and have been taught. When I studied the five grade, I met a good teacher. And she told a story about herself make me remember forever : She said every time she comes back her hometown, she and her husband drive through the fields, she looks the fields and sometimes she meets the friends who are working on the fields with their hardness describing in their face, and she told us that you should try to learn and have a good job, unless you're just a poor laborer who works very hard but still have not enough money to raise their family.
She just gave us a reason to learn.
And what's about a reason to live?
Now I come back with these videos.
I don't hesitate anymore to say that the teacher is a wonderful teacher. He listens carefully to his children and teaches them to how to sympathize with each other.
I cry sometimes when I watch the children's behavior.
I wish I were in this class. And I think of my nephew, I really hope she has a good education like these kids. She will grow up to become a brave woman who know to sympathize her friends, who know to protect the truth and justice.
My nephew, Dinh Pham Ky Thu, She will become a good person. I believe!
"In the award-winning documentary Children Full of Life, a fourth-grade class in a primary school in Kanazawa, northwest of Tokyo, learn lessons about compassion from their homeroom teacher, Toshiro Kanamori. He instructs each to write their true inner feelings in a letter, and read it aloud in front of the class. By sharing their lives, the children begin to realize the importance of caring for their classmates."
I came across finding these videos which are very wonderful on Youtube.
Five videos tell about a Japanese class, on these videos, Children are the main characters and the teacher is a man who connects them.
I'm very impressed at the beginning of the story, the teacher just comes into class and he is welcome by all children. He asks children a question : why are you being here? why do you go to school? And all of the children speak out loud: We are in school to be happy. It's my answer too, not only in our school, in our life too. I always think I learn, I play, I read a book, I finish a task, I make friend with someone, I study Japanese etc...All for fun!
I hadn't a chance like these kids when I were a kid, no one tells me that : all you do in life is for fun, but by reading books and thinking about life, I have formed that life's idea.
I remember the things that I have learned and have been taught. When I studied the five grade, I met a good teacher. And she told a story about herself make me remember forever : She said every time she comes back her hometown, she and her husband drive through the fields, she looks the fields and sometimes she meets the friends who are working on the fields with their hardness describing in their face, and she told us that you should try to learn and have a good job, unless you're just a poor laborer who works very hard but still have not enough money to raise their family.
She just gave us a reason to learn.
And what's about a reason to live?
Now I come back with these videos.
I don't hesitate anymore to say that the teacher is a wonderful teacher. He listens carefully to his children and teaches them to how to sympathize with each other.
I cry sometimes when I watch the children's behavior.
I wish I were in this class. And I think of my nephew, I really hope she has a good education like these kids. She will grow up to become a brave woman who know to sympathize her friends, who know to protect the truth and justice.
My nephew, Dinh Pham Ky Thu, She will become a good person. I believe!
9.12.2012
Qua rồi
Tới khi nào mới qua những ngày này... cái đau không thể chịu đựng nổi...cái ẩm ương đáng ghét khiến mình cứ gập người mà khóc... cả cái nghẹt thở nơi tim...hôm nay là một ngày đèn đỏ...đi đường dừng lại cũng đèn đỏ...tại sao lại ở cùng một thời điểm đó...tại sao ta lại cứ loay hoay ở mãi một chỗ...có dám về lần này không?...có dám dũng cảm đối mặt với điều cứ làm đau nhói trái tim mình...ngay cả nỗi đau đó cũng đẹp mà, làm mình mụ mẫn và yếu đuối...không phải là mình nữa...cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu để được thấy anh...?
9.11.2012
Thời gian để yêu - Time to love
Thời gian để yêu - Nguyên Thảo hát
Nhiều khi em muốn chào ra đi thật xa lắng lo mỗi ngày
Sometimes I want to say goodbye to my daily worries
Chào những nghĩ suy gọi tên ta ngược xuôi chuyến xe cuộc đời
Say goodbye to my thought which always calls my name through life's ups and downs car
Có hẳn con đường cần mang những chuyến đi
Having the way needs to bring journeys
Có hẳn tâm hồn rộng lớn khi ưu phiền, hmm hmm hmm
Having a wide and big soul to face with the sorrow
Nhiều khi em thấy còn bao nhiêu niềm vui lãng quên bé nhỏ
Sometimes I recognize that my life still has so much fun which I'm used to forget
Ngày ta mới yêu chỉ mong sao thời gian mãi luôn bên nhau
In the beginning of time that we have been falling in love each other, we just wished we belong together, forever!
Ngôi nhà ta ở hay chiếc áo ta mang
The house we are living or The clothes we wear
Đôi lần ta chỉ hạnh phúc vì ngọt nắng thu sang
Sometimes we feel happy just because of a sweet autumn sunshine.
Muốn mang đến mình những bông hoa tươi, trái tim nguyên khôi và một cuộc sống thơ mộng
I just want to bring the beautiful flowers, a pure heart and a poetry life to my life
Chậm lại nhịp sống để ta lắng nghe
Living more slowly to listen
Ồ những giọt sương nhỏ reo hát mùa thu
Oh, the drew drops sing the autumn song.
Kìa quanh ta biết bao , hmm , na na na na , cuộc sống nhỏ
Around us ... How wonderful life is, oh my small life
Muốn nghe tiếng cười tháng năm vui tươi
I just want to hear smiles of happy days and months
Ngỡ đâu những gì mỏi mòn tìm kiếm suốt đời
Happy is by my side but seems like I have been looking for it all my life
Chậm lại nhịp sống để ta đón lấy
Living more slowly to receive
Giờ đã là lúc mà thời gian để yêu
It's time to love
Giờ là lúc sống giấc mơ đời mình
It's time to live with our life's dream
Nhiều khi em muốn chào ra đi thật xa lắng lo mỗi ngày
Sometimes I want to say goodbye to my daily worries
Chào những nghĩ suy gọi tên ta ngược xuôi chuyến xe cuộc đời
Say goodbye to my thought which always calls my name through life's ups and downs car
Có hẳn con đường cần mang những chuyến đi
Having the way needs to bring journeys
Có hẳn tâm hồn rộng lớn khi ưu phiền, hmm hmm hmm
Having a wide and big soul to face with the sorrow
Nhiều khi em thấy còn bao nhiêu niềm vui lãng quên bé nhỏ
Sometimes I recognize that my life still has so much fun which I'm used to forget
Ngày ta mới yêu chỉ mong sao thời gian mãi luôn bên nhau
In the beginning of time that we have been falling in love each other, we just wished we belong together, forever!
Ngôi nhà ta ở hay chiếc áo ta mang
The house we are living or The clothes we wear
Đôi lần ta chỉ hạnh phúc vì ngọt nắng thu sang
Sometimes we feel happy just because of a sweet autumn sunshine.
Muốn mang đến mình những bông hoa tươi, trái tim nguyên khôi và một cuộc sống thơ mộng
I just want to bring the beautiful flowers, a pure heart and a poetry life to my life
Chậm lại nhịp sống để ta lắng nghe
Living more slowly to listen
Ồ những giọt sương nhỏ reo hát mùa thu
Oh, the drew drops sing the autumn song.
Kìa quanh ta biết bao , hmm , na na na na , cuộc sống nhỏ
Around us ... How wonderful life is, oh my small life
Muốn nghe tiếng cười tháng năm vui tươi
I just want to hear smiles of happy days and months
Ngỡ đâu những gì mỏi mòn tìm kiếm suốt đời
Happy is by my side but seems like I have been looking for it all my life
Chậm lại nhịp sống để ta đón lấy
Living more slowly to receive
Giờ đã là lúc mà thời gian để yêu
It's time to love
Giờ là lúc sống giấc mơ đời mình
It's time to live with our life's dream
9.08.2012
Subscribe to:
Comments (Atom)