Những điều làm trái tim tôi ấm áp
Những câu nói ngây ngô của em Nhím, và những từ chập chững tập nói của mấy đứa cháu An Thư và Trí. Thực sự mình muốn giành nhiều thời gian hơn với tụi nó. Một điều may mắn là tụi nó biết mình đi xa nhưng luôn nhớ tới mình lúc mình về.
Lại rơi và trạng thái này mỗi lần từ quê ra lại Sài Gòn, lúc trước cũng một lần như vậy, mình nghỉ làm trước tết, lang thang đi Măng Đen, rồi về quê ít hôm và lại Sài Gòn rồi vào Châu Đức, Vũng Tàu hái tiêu cho mẹ. Đấy là nơi Hân đã lớn lên thời thơ ấu, nơi có rẫy hồ tiêu, đất thì đỏ. Mình cũng thích mỗi lần được Hân chở về đấy, thích nhất là lúc gần về tới nhà không khí trong lành và mát mẻ lắm. Và cảm giác được sống trong không khí gia đình cũng thật thích. Không biết mùa tiêu năm nay mẹ có bảo về hái tiêu không.
Lại khóc không hiểu sao cứ khóc hoài. Và mình sợ nhất là những lúc sáng sớm giật mình tỉnh dậy, thấy cuộc đời mình mơ hồ, chưa làm được điều gì ra hồn cả. Lo cho ba má cũng không xong. Và cũng không biết cuộc đời mình đang trôi về đâu nữa. Nhưng nếu mình không có quyết tâm để lèo lái cuộc đời mình, trải nghiệm nhiều nhất có thể thì thời gian sống trên đời này của mình chỉ vô ích mà thôi.
Lại chờ đợi
Lại chời đợi Giun gọi. Nhưng chắc lại bận rộn rồi. Mấy hôm trước khi về nhà và trước khi về Vĩnh Hy chơi cứ bị mất ngủ vì uống cà phê nhiều và vì lo nghĩ nữa. Thôi chỉ tổ hại thân.
Ngày 30/10 mà cũng lại khóc quá trời. Giun bận quá cũng chẳng nhớ gì tới mình dù mình ngồi ngay bên cạnh, dù mình đã đi xa hàng ngàn cây số để tới gặp Giun. Có phải con người vô tâm đến thế là cùng? Vì Giun lo nghĩ công việc hay vì đã không còn muốn làm mình vui và hạnh phúc như hồi xưa nữa. Cũng buồn thật đấy. Nghĩ tới là muốn khóc hu hu thôi. Sinh nhật mình cũng chẳng một lời chúc mừng, lúc mình khóc thì chỉ ngồi im nghe mình khóc. Mình giận tới mức không thèm nhìn ổng. Nhiều khi cứ như 2 người vô hồn ngồi nhìn 2 cái màn hình vậy, không màn hình máy tính thì là màn hình điện thoại. Nhưng mình tự hỏi Giun có bận tới mức đó không?
No comments:
Post a Comment