Cảm ơn cuộc đời và những định mệnh ngẫu nhiên đã mang người đó đến bên tôi.
Chúng tôi đang yêu nhau say đắm này như thể chỉ cần có 2 người là đủ hạnh phúc rồi.
Cuộc sống đúng là không nói trước được điều gì cả. Được gặp gỡ và yêu một người một cách trưởng thành là một hạnh phúc mà tôi đã luôn luôn mong mỏi và chờ đợi.
Cuối cùng ngay lúc tôi định bỏ cuộc thì người đó đến. Thắp sắng tâm hồn nhau. Không đúng nhỉ? Chúng tôi cùng thắp sáng những mảng tối của nhau.
Hôm nay cục cưng đi làm ở Cần Thơ rồi, giờ này còn ngồi nhậu với khách hàng chưa về Sài Gòn được nữa.
Yêu cục cưng quá. Cả tuần nay chưa được gặp rồi.
Tôi đã cho người này tất cả những gì tôi có hiện tại, và tâm hồn tôi. Người này làm cuộc sống tôi trở nên đủ đầy và tôi cũng mong muốn mang lại những gì tốt đẹp nhất cho người ấy.
Chỉ cần tôi không bỏ cuộc thì sẽ không có gì nuối tiếc nhỉ.
Chúng tôi đã luôn nắm tay, lúc ngủ, lúc đi bộ, lúc thức dậy. Mũi tôi cạ vào mũi người ấy. Chúng tôi đã thông thuộc nhau lắm rồi. Kể cả mùi hôi này. Và tiếng thở.
Mai hẹn nhau đi Đà Lạt. hihi.
No comments:
Post a Comment