8.27.2017

I am Nature

Tôi mới học được câu nói đó gần đây thôi từ một bộ phim "I am nature".
Tôi là thiên nhiên nên tôi dễ dàng cảm nhận được nỗi đau. Nỗi đau của chính tôi và của người khác.
Nên tôi sẽ dễ dãi với bản thân mình một tý.
Tôi luôn cảm thấy thiếu thời gian. Thời gian cho bản thân mình. Thời gian để chìm đắm trong những bản nhạc không lời. Thời gian bên một tách cà phê, trời mưa lành lạnh thì thật tuyệt.
À thì ra sự khác nhau giữa một ngày nắng và một ngày lạnh là thời gian.
Thời gian của một ngày se lạnh luôn dài hơn vì con người lúc đó chỉ muốn ngồi nhà và lắng nghe cái lạnh. Nếu có cả tiếng mưa rơi lộp bộp thì càng tốt nhỉ.
Tôi cũng biết rằng cái khung cửa sổ này không là mãi mãi nên tôi sẽ quý trọng phút giây này.
Giống như cái khung cảnh từ ngôi nhà trọ ở Đà Nẵng nhìn ra. Nhớ quá. Ngọn đèn vàng. Cái lạnh mùa đông. Cái đơn độc một mình nhưng vẫn ấm cúng vô cùng.
Tôi muốn viết nhiều quá, viết như thể viết cho hết tất cả những gì gần 3 năm qua tôi đã rũ bỏ.
Tôi đã từ bỏ thói quen viết nhật ký vì không đủ dũng cảm để đối diện với con người nhàm chán của chính mình.
Tôi đã sợ hãi tiếng nói từ bên trong mình biết bao, tôi sợ phải đi một con đường khác, một con đường không quen thuộc, một con đường của chông chênh và của những điều không chắc chắn.
Tôi vẫn giữ thói quen đọc sách. Thỉnh thoảng vẫn nghe nhạc không lời. Vẫn thích đi bộ mỗi khi mệt mỏi.
Và vẫn luôn luôn tìm kiếm tình yêu.
Vì "I am Nature" nên tôi sẽ cứ đi theo tiếng gọi trái tim mình. Tôi vẫn cười và hát ca như một cô bé nhỏ.
Tôi từ nhỏ tới lớn chẳng có ước mơ gì nhiều cả. Chỉ muốn được đi chơi và du lịch đây đó thôi.
Lúc bé đang chơi dọc đất với mấy đứa bạn hàng xóm, ngước mắt lên bầu trời thấy máy bay bay ngang qua, cảm giác được nhìn thấy máy bay ở cái thị trấn bé tẹo đó nó tuyệt vời kinh khủng hihi.
Lúc đó mình đã nói với mọi người là ước mơ của mình là được đi máy bay. Sau này trong những câu chuyện trò trẻ con mọi người hỏi nhau ước mơ của mày là gì, mình đã trả lời là mình muốn làm kỹ sư. Và cuối cùng cái cô nhóc ham chơi đó đã trở thành một cô kỹ sư công nghệ thông tin làm việc tại một tập đoàn công nghệ hàng đầu Nhật Bản. Ghê ghê chưa. :) Phải vui lên chớ nhỉ. Từ cái cô bé ngốc xít đó tới cô bé bây giờ là cả một chặng đường dài luôn mà.
Và cô bé cũng vẫn luôn tìm kiếm cơ hội nữa.
Được đi đây đó, được trải nghiệm.
Chuyến đi Thái Lan vừa rồi của tôi chỉ như một sự khởi đầu thôi.
Nhưng mà như thế ước mơ thành hiện thực vậy. Từ bé chỉ nghe tin đài báo, thời sự, nước này nước kia nhưng không ngờ được rằng một ngày chính mình lại đặt chân tới vùng đất đó nói chuyện với những con người xa lạ nơi 1 đất nước xa lạ.
Ước mơ trong lòng bàn tay tôi. Nhưng mà...
Tháng 8 rồi, muốn từ bỏ và muốn tiếp tục. Mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng.Mỗi ngày lại hy vọng hôm nay sẽ tốt hơn hôm qua. Phải sống như vậy chứ Hiển.
Thôi ngủ sớm mai còn dậy đi tập yoga hú hú. Yes!

No comments:

Post a Comment