http://edition.cnn.com/2017/07/15/us/mirzakhani-obituary-first-woman-win-math-prize/index.html
Mình đã từng mê mẩn học toán. Lúc bé mê học một thứ gì đó nhưng lại không có đủ điều kiện và người chỉ dẫn. Suốt những năm tháng tự trưởng thành là tự tìm thấy đam mê của bản thân. Chắc là đam mê không đủ lớn rồi.
Tạm biệt Maryam Mirzakhani!
----------------------------------------
Má gọi điện hỏi con đang làm gì? ăn cơm chưa? Mình nói muốn nói chuyện facetime với 2 con nhóc kia thế là má lật đật chạy xuống.
- Trời mưa không má?
- Có, mưa.
- Đi bộ có mang dù không má?
- Đâu có má đi xe đạp.
- Trời mưa sao mà còn đi xe đạp trời.
- Do con nói muốn gặp nó má lật đật chạy xe đạp cho nhanh, xuống thì con không bắt máy.
Ừ, má đó. 2 má con đều đang chờ đợi, về được Đà Nẵng rồi muốn tuần nào cũng về với má. Mùa đông thì được ôm má vào lòng ngủ. Thèm cảm giác đó quá chừng luôn.
Sài Gòn cũng yên lặng quá nhỉ? Hôm qua chở Thím đi dạo loanh quanh đi trung tâm thương mại này, đi Sài Gòn square mà nó đóng cửa sớm bửng. Hy vọng...
Hy vọng Thím sẽ có em bé nhé!
No comments:
Post a Comment