Có nhiều thời gian cũng không hạnh phúc mà có ít thời gian cũng không.
Có quá nhiều thời gian một mình cũng không hạnh phúc mà có quá nhiều thời gian ồn ào cũng không hạnh phúc.
Chắc tại vì không có điều gì thực sự chạm vào trái tim mình. Khiến tâm hồn mình cảm thấy xúc động và được chia sẻ. Mình đọc được ở đâu đó rằng mọi thứ đều có lý do của nó. Như việc mình đã luôn luôn cô đơn ở Sài Gòn.
Cơn mưa đầu mùa vào một ngày của tháng 3, có quá sớm không nhỉ. Cơn mưa đầu mùa mang lại nhiều cảm xúc. Những điều thân quen xưa cũ. Nhớ nhớ quên quên. Mình nhớ cái mùi đất trời như được gột rửa, có một chút cảm xúc bâng khuâng trong lòng. Là cảm giác về một tình yêu bị bỏ quên lâu lắm rồi. Cảm giác lúc đi qua cơn mưa này sẽ có một người đợi mình ở đâu đó.
Cũng may là mình còn viết blog nhỉ. Và còn nhớ password vô blog nữa.
Lại lười nữa rồi. Ahuhu thứ 4 này mà trúng tháng chắc nằm xe chết quá. Mún tiểu :(
Câu chuyện là mình đang ... một người ở rất gần mình.
No comments:
Post a Comment