4.13.2016

Yêu là xây một cây cầu để đến được với người mình yêu

Cô đã từng viết rất nhiều. Có từng biết cách chọn lọc những cảm xúc của mình để nói ra.
Cây bút có in hình đô rê mon cười cũng cần phải có bản quyền nữa kìa. Cây bút ở ngay trước mặt mình, chờ đợi để mình viết vào cuốn nhật ký vẫn luôn theo mình, những trang nhật ký đã trở nên xa xỉ vô cùng ở cái tuổi trưởng thành.
Không phải ngày nào cũng buồn như ngày nào nhỉ. Ngày hôm nay chỉ là một ngày trống rỗng mà thôi. Cô cảm thấy mọi thứ đều đứng yên, ngay cả cô cũng không nói cười nữa mà. Nhưng vì hôm nay là một ngày mệt mỏi mà, cơn cảm cúm đau đầu sổ mũi đến từ hôm thứ 6 tuần trước và dai dẳng đến cả thứ 4 tuần này. (Mùi vị lá bạc hà đang đọng trên đầu lưỡi). Cô thấy trống rỗng vì mệt mỏi, và trống rỗng vì một cảm xúc không thể nói nên lời. Cô đã chờ đợi 1 tin nhắn kỳ diệu trong buổi chiều hôm nay, lúc trời thì nóng như dăng lửa còn cô thì thở khò khè trên tấm nệm và ngủ trưa. Có chờ đời một tin nhắn từ một người không hề có số điện thoại của cô. Cô đã mong mỏi điều kỳ diệu như thế đó vì cô luôn là một con bé ngốc ngếch mà.

Mong một tin nhắn từ 1 người không biết số điện thoại của mình. hihi.
Ôi Sài Gòn mấy ngày gần đây nóng quá xá luôn. Mình đã dùng từ "sài" thay vì từ "sử dùng", một số phát âm đã thay đổi, ví dụ "ăn" không nói giọng Quảng nữa à nha. Và mình thích cực kỳ một giọng nói của dân Sài Gòn. Mình đã tự huyễn hoặc mình, à thì ra mình đã đi xa như vầy, đã từ chối không biết bao nhiêu người (sạo quá khè khè) chỉ để đến được nơi này, ngồi cách người mình yêu 5 mét, có khi cố gắng thì cũng sẽ nghe được tiếng người đó thở và cả tiếng trái tim người đó đập nữa.
Người đó lúc đầu không có gì ấn tượng cả.
Lần đầu tiên nghe giọng nói của người đó thì lại là lúc người ấy đang nói tiếng Anh, vì các khóa học trong cty đều toàn tiếng Anh. Lúc đó người đó ngồi trên cô 3 cái bàn, giọng nói tiếng anh bình thường và mọi thứ lúc đó không có gì đặt biệt cả. Nhưng không hiểu sao cô lại nhớ như in lúc người đó đứng lên phát biểu, cái áo màu trắng xám. Và giờ thì sau gần 2 năm làm ở đây trong đầu cô hình ảnh đó là rõ ràng nhất.
Và mình nghĩ mọi chuyện bắt đầu từ cái hôm mình đi OT, lúc cậu ấy đi ngang qua phòng rửa ly, chén bát và cậu ấy với tay tắt điện. Nguyên cả căn phòng chỉ có mình và cậu ấy. Lời tỏ tình có thể thế này được không nhỉ?

"Hôm đó mình đi OT và đang ngồi làm việc, ai đã quên không tắt điện trong phòng rửa đồ, cậu đi ngang qua và với tay vào tắt, cái khoảnh khắc đó mình đã chú ý tới cậu. Và mình thấy cậu ăn chay trường ngày này qua ngày khác. Desktop là hình phật quan âm. Mình càng ngày càng tò mò về cậu và nói như thế nào nhỉ? Bị cuốn hút bởi cậu. Mình đã đọc về "Duyên" trong đạo Phật rồi, và giờ nghĩ lại cái khoảnh khắc đó, lúc cậu với tay tắt điện, nếu lúc đó là một ai khác thì sao? Nhưng lúc đó lại chính là cậu và mình thì với cái thói mất tập trung vốn có quay đầu về hướng có tiếng công tắt tách một cái, ánh sáng tắt đi nhưng mình lại thấy cậu, với cái hướng đi vuông góc về chỗ mình ngồi, ánh mắt sâu và điềm đạm.
Ừ có thể mình đã đi một chặng đường dài để rồi được gặp cậu và yêu cậu. Và mình tin rằng mình đã thực sự yêu."

Càng ngày càng ngày anh càng gần và cũng xa cô nữa.
Cô biết anh đã cảm nhận được tình cảm từ cô, và thậm chí anh đã cười với cô nữa. Cười với cái áo màu chấm bi. Cô đợi anh lúc anh đi ngang qua, cô đợi anh lúc mọi người ăn cơm đã xong, cô đã đợi anh lúc tang giờ làm, chỉ để nhìn thấy anh. Cô bắt đầu có thói quen nhìn vào bảng tên của anh trước tiên, cô đã mong chờ anh rất nhiều. Có thể tưởng tượng nỗi không, hình như là cô đã thích anh từ những những ngày đầu của tháng 9 năm 2015, mà thậm chí cô còn ghi tên anh lên tờ giấy ước có hình chú gấu teddy do nhãn hàng sữa này quảng cáo và dán lên hình chú gấu bự nhất nữa.
Cô tự hỏi làm sao đây, làm thế nào để gần anh hơn. Nhưng cô cũng không vội.
Cô muốn yêu và được yêu nhưng không có gì phải vội cả.
Chỉ là cô hơi sợ tý thôi. Cô hay anh sẽ bắt đầu như thế nào đây.

Anh à, anh phải biết được rằng yêu là xây một cây cầu để đến được với người mình yêu. Em muốn tới gần anh, muốn hiểu và yêu anh dài lâu. Em cũng không biết phải bắt đầu thế nào nữa. Cái ý nghĩ không biết bắt đầu thế nào nó cứ làm em khó chịu sao đó. Khi nào thì ý nghĩ này trở thành một thứ không thể kiềm chế được và nhất định em phải nói ra phải làm một điều gì đó. Em đã để giành trong túi áo khoác 1 cái kẹo cà phê để cho anh, em tìm kiếm một cái duyên tiếp theo. Anh nhất định phải đợi em đó.

Em yêu anh.

No comments:

Post a Comment