Khi bạn không có ai bên cạnh hãy nhìn sâu vào tâm hồn mình.
Khi bạn cảm thấy sợ hãi hãy tin tưởng vào tiếng nói từ trái tim mình.
Rồi bạn sẽ tìm thấy sức mạnh.
Hãy cho mình một lần được nghe trái tim mình nói đi nào. Đừng có lúc nào cũng dập tắt nó theo kiểu : thôi mi im đi ta đang rất ổn hay đang giả vờ rất ổn để sống trong cuộc đời này, mày đừng bắt tao phải thay đổi chi cả, mỗi lần thay đổi là cần nhiều năng lượng và phải chống chọi với bao nhiêu định kiến hẹp hòi mày biết không? Mà ta thì không đủ mạnh để làm điều đó, ta hèn lắm và ta đối xử xấu với ngay cả bản thân mình, với trái tim mình.
Thời gian thì miễn phí nhưng mà vô giá, chỉ có được làm điều mình thích thì cuộc sống mới có ý nghĩa thôi. Rằng mình sẽ được sống từng khoảnh khắc, cảm nhận được cả nhịp đập trái tim mình, lắng nghe từng tế bào trong cơ thể mình nói điều gì. Mình biết điều đó là đúng nhưng từ cái biết đến cái làm được, làm giỏi, mình có dám nói rằng sẽ bắt đầu không?
À, thì mình sẽ học về trái tim, nó gồm những mạch máu gì, bơm máu như thế nào, nhịp đập bao nhiêu một phút.
À, thì mình sẽ học cách sơ cứu nhanh , sẽ học cách hô hấp nhân tạo, sẽ học cách bó xương tạm thời.
À, mình sẽ học cách yêu và thương người, học cách bảo vệ công lý.
Sẽ học nhiều lắm đó chớ, nhưng mà cuộc sống đó sẽ có ý nghĩa nhường nào đối với mình, thời gian của mình sẽ quý giá hơn bao giờ hết bởi mình đang làm được điều mà mình bị ám ảnh nè.
Mình có dám đi ngược với dòng chảy không? Mình có sẵn sàng đánh đổi tất cả những thói thường để bắt đầu từ con số 0 hoàn chỉnh nhất từ trước tới giờ mình biết không?
Tự dưng hôm nay mình cứ nhắc đi nhắc lại câu nói đó, hãy nhìn sâu vào tâm hồn mình, hãy nhìn sâu vào trái tim mình...câu nói đó cứ theo mình trong từng thời điểm khó khăn của cuộc đời mình, từ ngày còn là con bé con chưa trưởng thành sống ở nhà cậu mợ . Lúc đó mình ngây thơ nhưng mạnh mẽ dễ sợ. Nhiều khi nhìn lại , lại thấy ngạc nhiên vì chính con người mình. Sức mạnh nội tâm mà mình luôn có.
Lúc nãy xem clip chị bé người Việt sống ở Canada , sau khi tốt nghiệp Đại học nghành khoa học cơ bản chị tiếp tục đăng ký học để trở thành phi công. Giờ chị đang lái máy bay cho hãng hàng không Việt Nam . Những khó khăn, thử thách mà chị vượt qua không thể nói hết trong 15 phút phỏng vấn được, là cả một chặng đường dài bắt đầu từ quyết định được làm điều mình say mê, được làm điều cứ mãi thôi thúc mình thay vì có một cuộc sống ổn định.
Ờ mình ghét cái từ cuộc sống ổn định đó. Tui chẳng hiểu cái quái gì về một cuộc sống ổn định mà người ta đang kháo nhau. Tui muốn làm điều tui thích và nói những điều tui cho là đúng chỉ vậy thôi, không được à, to tát quá à.
Mà dù có đỗ lỗi cho định kiến xã hội cũng không đúng. Thật ra người khác họ giải quyết vấn đề của họ xong là muốn đi ngủ rồi có rảnh đâu mà quan tâm tới cuộc đời mình. Nên những điều mình làm, mỗi quyết định của mình hãy là vì mình, đừng vì ai cả. Chỉ có mình là hiểu mình nhất, chỉ có mình mới biết điều gì làm mình hạnh phúc, như mình nè, chỉ cần nhìn đứa trẻ nhỏ ngây ngô tập võ mà cứ tập sai động tác, mình đi ngang qua thấy buồn cười vui vui, thấy hạnh phúc , thay vì người khác đi ngang qua mà chẳng buồn cười tý nào.
Hôm trước đi xem mấy ông lớp mình đá bóng, thấy có thèn cu nhỏ khoảng 8,9 tuổi chi đó thôi, em mặc bộ quần áo đá bóng, có ghi chữ Messi ở sau áo, nhìn nhỏ nhắn loắt choắt dễ thương lắm kìa, không có bóng nên em đi đá ké mấy anh lớn, mấy anh lớn cũng chuyền bóng qua lại cho em nữa, rồi em chơi loanh quanh nơi sân vận động, đang đi em lấy cái cây đỡ mái hiên làm trụ, xoay mấy vòng rất tự nhiên, và mỉm cười, mình cứ nghĩ mãi về khoảnh khắc đó, chỉ có trẻ nhỏ mới làm được như vậy, gặp bất kỳ vật gì cũng thành trò chơi và khiến mình hạnh phúc được. Mình cũng đã từng như vậy và vẫn đang luôn như vậy tuy cái khả năng đó có mất đi ít nhiều . Mình hay nhớ về một đoạn trong Kira Kira, chỉ với những tờ khăn giấy nhỏ xíu mà cô chị quăng lên trời trong một ngày gió mà làm nên điều kỳ diệu...
Không biết cái ký ức này có thật không, nhưng mà hồi nhà mình còn ở nhà cũ trong khu bệnh viện, lúc đó mình có rất nhiều đồ hàng, mà mình lúc nào cũng nói trệch là đồng hàng hì hì, mình còn bé tý à và hay ngồi chơi một mình lắm, vẫn nhớ cái kiểu cách chơi đồ hàng mà y như người lớn của mình, lấy mấy cái gốc cây quanh nhà làm bàn, lấy lá cây và hoa làm đồ ăn, chơi một mình thế thôi, bữa đó anh Hương và anh Vinh chơi pháo và đốt pháo làm mình giật mình khóc bắn lên, thế là 2 ông anh bị ba đánh đòn, nghĩ lại thấy vui ghê. Hồi ở nhà cũ, bác Chung bán đồ ăn vặt và kẹo trong cái tủ đồ ở khoa ngoại bệnh viện, mỗi lần xin tiền ba má mua đồ là 3 anh em xếp hàng cái chỗ giếng chung chạy thi xem ai chạy nhanh tới khoa ngoại mua kẹo thì sẽ được ăn nhiều hơn, mình nhỏ tý ty mà cũng thi công bằng như 2 ông anh, hì hì, lúc đó kẹo là kẹo dẻo hay là kẹo ống nhiều màu sắc bây giờ mình vẫn còn nhớ vị của nó, không biết 2 anh mình còn nhớ về những ký ức này không mà mình lại nhớ rất kỹ. Chỉ có điều đôi khi cuộc sống ồn ào quá mà mình quên thôi.
Mình có nhớ gì tới H không? Ngày đó...
À, còn một ký ức nữa nè, mình nhớ ngoại lưng còng lên nuôi má khi má đẻ mình ra, lúc đó năm 90 là ngoại cũng đã già rồi, ngoại mất năm 94 lúc mình 4 tuổi mình còn chưa kịp nhớ chi cả, không nhớ là ngoại bồng mình không, không nhớ là ngoại có ngâm truyện Kiều ru mình ngủ không, không nhớ là ngoại có hôn mình bằng đôi môi có mùi trầu không không... mình chỉ nhớ mãi hình ảnh ngoại khiêng cái thau đồ ra ngoài sông Liên giặt, còn má bồng mình đi phía sau. Thấy lạ lạ với ký ức này mà thương thương sao đó, cũng không thể ước mình được trở về những thời khắc đó để nhớ rõ lại, nhìn kỹ lại , chỉ biết bây giờ trái tim mình bảo yêu thương sâu hơn thôi. Yêu thương cả những ký ức xưa cũ không ai còn nhớ chỉ có mình là còn giữ gìn. Lúc nhỏ nuôi mình khó lắm chớ, bị suy dinh dưỡng mà, ba má bảo ngày nào mình cũng ăn cóc, nhái và rắn, bà con H'rê trên Ba Điền bắt đem xuống cho ba má mình, cả chú Trung cô Hoài sống gần bệnh viện cũng bắt được con nào là đưa cho ba má, cảm ơn sao cho hết những người đã giúp ba má mình, nuôi mình lớn lên bằng những điều giản đơn mà tuyệt vời đó. Nghĩ lại mà muốn khóc thôi, muốn trả ơn cho bà con, cô bác mình, cho ngoại mình...
Ngoại giờ đang ở đâu. Dường như trong tâm trí của mình, khi nhìn ảnh ngoại khi thắp nhang cho ngoại ở nhà cậu năm. Ngoại lúc nào cũng im lặng. Ngoại im lặng mà nhìn mình. Hồi còn ở nhà cậu mình tìm thấy những tấm hình lúc đám tang ngoại, lúc anh chị bà con đang đeo tang quỳ lạy thì mình còn ngồi chơi dọc đất một bên chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Ngoại mất mà đến cả mấy người điên hay đi lang thang quanh thị trấn Đức Phổ cũng tới viếng mà. Ngoại còn sống hay gối đầu giường truyện Kiều và Ngoại hay ngâm thơ, mình nghe cậu kể vậy thôi. Lần nay đi Lý Sơn ghé Quảng Ngãi mình qua mua hộp bánh để thắp nhang cho ngoại, nhớ Ngoại thương Ngoại nhưng ngại ghé nhà cậu quá, lần này mình về thắp nhang cho ngoại , hỏi ý kiến ngoại về việc mình định làm. Mình cứ hay muốn tối nằm mơ thấy ngoại, ngoại sẽ dạy con nè, con đừng làm việc này, con đừng làm việc kia, ờ như vậy là tốt đó con, ráng lên nhen cháu gái út của ngoại, ngoại đang ở một nơi nào đó và dõi theo mình, nhìn mình, yêu thương mình , che chở cho mình ngay cả lúc mình yếu đuối và không xứng đáng với ngoại, với dòng dõi tổ tiên mình đi chăng nữa.
À, thì ra là mình được nuôi bằng yêu thương nên lớn lên bằng yêu thương và muốn đối xử với mọi người bằng yêu thương.
Mình sẽ đi bụi.... đi qua những nơi xa lạ... những cây cầu... những bản làng... những con sông...những thảo nguyên mía...gặp những người chân vẫn còn đi đất... yêu cả những mảnh đất xa lạ mình tới đó... và tâm hồn mình sẽ rộng hơn, bao dung hơn, đẹp hơn.....
Và vì mình còn rất nhiều điều để làm, nhiều nơi để đi, nên mình không bao giờ được bỏ cuộc.
Con gái mẹ, cháu của ngoại...
No comments:
Post a Comment