I want to send word to someone at the ends of the world, Do you remember our pledge when hearing the rain fall?
9.12.2017
Trời ơi, có người bóc tôm cho tui ăn nha
Lần đầu tiên có người bóc tôm cho tui ăn nà. Tui hạnh phúc quá thể trời đất ơi.
Tui là một con ngốc xít lúc nào cũng tò mò về tình yêu về thế giới và về mọi thứ.
Thế rồi tui gặp được đồ ngốc này.
Đồ ngốc thích ăn bánh canh cá lóc mà phải đúng là xứ Huế.
Còn thích ăn mỳ cay. :) toàn món khó nấu trên cơ tui không à.
Nhưng mà tui sẽ học và tiến bộ từ từ.
Đồ ngốc gọi tui là chị cưng. Đồ ngốc làm gì tui cũng thích cả. Ahihi.
You're always easy to win my heart.
Tui là một con ngốc xít lúc nào cũng tò mò về tình yêu về thế giới và về mọi thứ.
Thế rồi tui gặp được đồ ngốc này.
Đồ ngốc thích ăn bánh canh cá lóc mà phải đúng là xứ Huế.
Còn thích ăn mỳ cay. :) toàn món khó nấu trên cơ tui không à.
Nhưng mà tui sẽ học và tiến bộ từ từ.
Đồ ngốc gọi tui là chị cưng. Đồ ngốc làm gì tui cũng thích cả. Ahihi.
You're always easy to win my heart.
9.11.2017
Cuộc hẹn thứ 3
Nhắm mắt lại tưởng tượng khoảng thời gian mà em chưa đến trong cuộc sống của tôi. :) Tôi không thể hình dung ra. Cảm ơn cuộc sống vì đã cho tôi chờ đến ngày hôm nay. Chờ đợi để rồi cuối cùng được gặp lại em. Thì ra là em ở rất gần tôi đây mà. Nói ra hơi buồn cười chứ cái gọt bút chì của em luôn ở trong cặp tôi.
Em có một thần thái rất khác người khác.
Khùng.
Khác người.
Sống theo nhiệt huyết và đam mê.
Tối qua 11/9/2017 là sinh nhật em.
Năm 25 tuổi em gặp được tôi.
Còn năm 27 tuổi tôi gặp được em.
Không phải tính ra gặp chính thức thì lâu lắm rồi, lúc đầu là gặp ở công ty nhưng sau đó thì em nghỉ việc. Khoảng thời gian trước khi em nghỉ việc chỉ nói chuyện qua lại cho vui, em hay ghé cubicle của tôi để tán dóc. Toàn là nói chuyện không đâu thôi. Chẳng có gì ấn tượng nhiều. Chỉ có một lần duy nhất khiến tôi nhớ nhất là ánh mắt của em nhìn tôi. Lúc đó là buổi tối trước khi tôi về quê vào sáng hôm sau, lúc đó hình như là ngay khoảng thời gian này năm ngoái, mọi người đang gấp rút chuẩn bị cho deliverable. Tập yoga xong tôi về nhà tắm rửa rồi quay lại công ty làm tiếp. Bận cái áo sơ mi màu xanh da trời này (cái áo lúc tối bận, màu xanh nhìn rất dễ chịu và rất dễ xương). Xách ly nước lên lấy nước thì tự dưng quay qua nhìn em, lúc đó tự dưng tình cơ em cũng quay sang nhìn tôi, chắc là theo phản ứng của một người vừa đi ngang qua gây ra tiếng động. Em thì mang cái khẩu trang, chắc là đang bị đau, cảm cúm, ho. Chỉ thấy mỗi cặp mắt. Cặp mắt lúc đó rất đẹp. À mà hình như lúc đó em mới đi nhậu về rồi quay vào công ty làm tiếp. Đó là ấn tượng lớn nhất.
Một đôi mắt buồn và đẹp, đôi mắt biết suy nghĩ và thấu hiểu.
Giờ đây tôi đã có cơ hội để gần hơn đôi mắt đó rồi. Được trò chuyện và nhìn sâu vào đôi mắt em.
Sài Gòn, thứ 2 ngày 28 tháng 8 năm 2017. Ngày gặp lại em sau cả một thời gian dài. Em gọi điện cho tôi một cách tình cờ, nói chuyện dăm ba phút rồi hẹn cà phê. Mà biết sao không? Ngay tối hôm đó luôn. Ngồi ngay chỗ bờ sông Trần Xuân Soạn uống nước. Rồi đi ăn hủ tiếu 10 nghìn 1 tô (mà hôm đó tôi gọi 2 tô 15 nghìn). Nói chuyện say xưa. Lúc đó trong lòng tôi là thế nào nhỉ? Một người gặp lại sau cả một khoảng thời gian dài, một người bình thường một người xa lạ. Sao lại có thể dễ dàng chiếm lĩnh trái tim tôi đến vậy.
Em nói về rất nhiều điều. Rằng em khùng. Em lập dị. Em bỏ việc lương cao làm lương thấp. Em dạy lúc nào cũng lấy ít tiền. Em toàn làm không công cho người ta. Em chọn sống khổ chứ không phải là ổn định. Em sống theo đam mê để lúc nhắm mắt rồi không có gì phải hối tiếc.
Và vì tất cả những điều đó nên chị quyết định sẽ cua em. Ahaha.
Em có một thần thái rất khác người khác.
Khùng.
Khác người.
Sống theo nhiệt huyết và đam mê.
Tối qua 11/9/2017 là sinh nhật em.
Năm 25 tuổi em gặp được tôi.
Còn năm 27 tuổi tôi gặp được em.
Không phải tính ra gặp chính thức thì lâu lắm rồi, lúc đầu là gặp ở công ty nhưng sau đó thì em nghỉ việc. Khoảng thời gian trước khi em nghỉ việc chỉ nói chuyện qua lại cho vui, em hay ghé cubicle của tôi để tán dóc. Toàn là nói chuyện không đâu thôi. Chẳng có gì ấn tượng nhiều. Chỉ có một lần duy nhất khiến tôi nhớ nhất là ánh mắt của em nhìn tôi. Lúc đó là buổi tối trước khi tôi về quê vào sáng hôm sau, lúc đó hình như là ngay khoảng thời gian này năm ngoái, mọi người đang gấp rút chuẩn bị cho deliverable. Tập yoga xong tôi về nhà tắm rửa rồi quay lại công ty làm tiếp. Bận cái áo sơ mi màu xanh da trời này (cái áo lúc tối bận, màu xanh nhìn rất dễ chịu và rất dễ xương). Xách ly nước lên lấy nước thì tự dưng quay qua nhìn em, lúc đó tự dưng tình cơ em cũng quay sang nhìn tôi, chắc là theo phản ứng của một người vừa đi ngang qua gây ra tiếng động. Em thì mang cái khẩu trang, chắc là đang bị đau, cảm cúm, ho. Chỉ thấy mỗi cặp mắt. Cặp mắt lúc đó rất đẹp. À mà hình như lúc đó em mới đi nhậu về rồi quay vào công ty làm tiếp. Đó là ấn tượng lớn nhất.
Một đôi mắt buồn và đẹp, đôi mắt biết suy nghĩ và thấu hiểu.
Giờ đây tôi đã có cơ hội để gần hơn đôi mắt đó rồi. Được trò chuyện và nhìn sâu vào đôi mắt em.
Sài Gòn, thứ 2 ngày 28 tháng 8 năm 2017. Ngày gặp lại em sau cả một thời gian dài. Em gọi điện cho tôi một cách tình cờ, nói chuyện dăm ba phút rồi hẹn cà phê. Mà biết sao không? Ngay tối hôm đó luôn. Ngồi ngay chỗ bờ sông Trần Xuân Soạn uống nước. Rồi đi ăn hủ tiếu 10 nghìn 1 tô (mà hôm đó tôi gọi 2 tô 15 nghìn). Nói chuyện say xưa. Lúc đó trong lòng tôi là thế nào nhỉ? Một người gặp lại sau cả một khoảng thời gian dài, một người bình thường một người xa lạ. Sao lại có thể dễ dàng chiếm lĩnh trái tim tôi đến vậy.
Em nói về rất nhiều điều. Rằng em khùng. Em lập dị. Em bỏ việc lương cao làm lương thấp. Em dạy lúc nào cũng lấy ít tiền. Em toàn làm không công cho người ta. Em chọn sống khổ chứ không phải là ổn định. Em sống theo đam mê để lúc nhắm mắt rồi không có gì phải hối tiếc.
Và vì tất cả những điều đó nên chị quyết định sẽ cua em. Ahaha.
Subscribe to:
Comments (Atom)
