Với nỗi cô đơn này mà cô gái này cũng đã đi được cả một quãng đường dài.
Hôm nay đột dưng nhớ tới vài câu tríc trong cô đơn vào đời "Yêu người vì giọt nước mắt người rơi cho ta ngày ấy nói với ta rằng gánh nặng này để anh sẻ bớt." Cô một cô gái cũng từng đọc truyện ngôn tình say sưa đó thôi.
27 tuổi, nghe cái tuổi kể cũng già hung rồi.
Cuộc sống của một cô gái độc thân và mạnh mẽ kể ra cũng không chán lắm. Nhưng vẫn có điều gì đó không ổn. Mình vẫn thèm được nghe những lời yêu thương chứ. Dù đã qua rồi một thời mơ mộng.
Trái tim mệt mỏi rã rời. Mới trở về từ Thái Lan thôi mà tưởng như trở về từ một nơi xa cùng tận. Hơi thở dài và sâu cảm nhận những điều trái tim muốn nói. Cô gái này cổ đã mệt mỏi hung rồi.
Đi làm rồi về nhà ngủ. Thỉnh thoảng có cà phê với những người thân quen.
Và luôn luôn cảm thấy thiếu thốn. Thèm có ai đó chạm vào tâm hồn mình. Trái tim mình.
Mình cũng đã bớt nhạy cảm để thích nghi hơn rồi đó chứ.
Viết cái gì đây. Vì mất đi sự nhạy cảm cũng đồng nghĩa với việc mất đi khả năng biểu đạt cảm xúc của mình. Nhưng nếu cứ sống với một trái tim luôn biết thấu hiểu và cảm thông thì sẽ sống nỗi không chứ?
Mình phải trở về thôi.