Những buổi tối mùa đông ở Đà Nẵng, trời lạnh mình sẽ pha một tẹo cà phê nóng nóng rồi ngồi trước hiên nhà nghe nhạc không lời và ngắm cảnh.
Anh Khánh. Có anh Khánh trong một vài khung hình của quá khứ.
Anh giờ ở đâu và làm gì nhỉ? Tò mò ghê.
Tại sao anh lại tới không đúng lúc và cũng không đúng chỗ chứ.
Mình nhớ hoài câu anh nói "Thế nào? Giờ em đã biết yêu bản thân mình chưa?"
Có lẽ cái lạnh đã luôn là một gia vị kỳ diệu nhỉ?
Vi nói Sài Gòn là một nơi đáng sống nếu có người yêu thương. Nhưng đối với mình Sài Gòn lại luôn thiếu thốn cái lạnh để làm gia vị cho cảm xúc.
Mình đã thôi không còn đếm tuổi của mình nữa. Cái cảm xúc của một bà cô hàng ế người yêu và ống chề thì thế nào đây nhỉ? Trong tâm hồn mình vẫn luôn là một đứa trẻ con.
Cái cô gái này, cô đang ngủ này, cổ không mong giờ chỉ hết, cổ không thấy đau khổ cũng chẳng thấy hạnh phúc. Cô cứ bình thường vậy thôi.