I want to send word to someone at the ends of the world, Do you remember our pledge when hearing the rain fall?
9.26.2016
9.25.2016
Cô gái trưởng thành đi tìm cô bé khóc nhè hồi xưa
Có những thói quen không còn nữa rồi, như là nghe nhạc không lời trong một ngày mưa ẩm ướt nhiều giờ liền. Và cái thói quen viết ra những suy nghĩ cảm xúc của mình nữa.
Viết ra những điều chất chứa trong lòng giống như cách thức duy nhất khiến mình có thể trở nên nhẹ nhõm hơn, an bình hơn.
Mình cũng nhớ mình của những ngày hay đọc những tản văn hay bài viết ngắn về tình yêu, về chia ly.
Mình nhớ mình từng khóc vì gặp được tâm hồn đồng điệu qua những câu chữ. À thì ra từ ngữ luôn có sức mạnh nhiều nhất đối với mình.
Hôm nay mình có xem lại video trên youtube - những clip nhạc của những bài hát cũ từng chạm vào cảm xúc của mình. Just give me a reason. Can't make this over. Còn bài nhạc không lời mình đang lắng nghe là bài No Geuri (To the memory of 6.25 war). Mình cũng có một vài bài nhạc không lời để giành cho những ngày buồn thật đẹp nữa. Như là bài Axino- romantic, Granpa's violin. Những cảm xúc đến nhiều nhất là vào những ngày mùa đông sống ở Đà Nẵng. Có những ngày hiếm hoi hạnh phúc và ấm áp cùng mối tình đầu. Trong những ngày lạnh và mưa nhưng sao lại hạnh phúc một cách kỳ lạ, chắc tại lúc đó toàn bộ các tế bào thần kinh trong cơ thể chỉ làm mỗi một việc là yêu thôi.
Có đôi lần trò chuyện cùng người yêu cũ, nay đã trở thành một người chồng và cha của một cô bé vô cùng dễ thương. Tất nhiên là mình giận và cả sợ nữa. Mình nói thôi lần này nói chuyện là lần cuối. Cuộc sống buộc mình phải thế, phải mạnh mẽ như vậy đấy. Rồi người ấy cũng nhắn lại 1 tin nhắn có vẻ trách mình. Và cứ im lặng thế thôi. Lúc nào cũng bỏ lỡ nhau như vậy. Hồi tối mình có khóc. Không biết trong dịp trung thu của mỗi năm người ấy có nhớ tới chuyện đó, nỗi đau mà người ấy từng mang đến cho mình. Mình cứ khóc hoài, khóc mãi thôi. Làm sao chứ làm sao chúng ta có thể chỉ nói chuyện như 2 người bạn mà không nghĩ về những gì từng có, nụ hôn và hơi ấm, cảm giác yêu thương một người khiến mình chết đi sống lại cả trăm nghìn lần. Ai mà biết được cái cô bé ngốc này lại tràn đầy tình yêu đến vậy.
Chắc tại vì mình vẫn đang còn cô đơn và có nhiều thời gian cho bản thân.
Viết ra những điều chất chứa trong lòng giống như cách thức duy nhất khiến mình có thể trở nên nhẹ nhõm hơn, an bình hơn.
Mình cũng nhớ mình của những ngày hay đọc những tản văn hay bài viết ngắn về tình yêu, về chia ly.
Mình nhớ mình từng khóc vì gặp được tâm hồn đồng điệu qua những câu chữ. À thì ra từ ngữ luôn có sức mạnh nhiều nhất đối với mình.
Hôm nay mình có xem lại video trên youtube - những clip nhạc của những bài hát cũ từng chạm vào cảm xúc của mình. Just give me a reason. Can't make this over. Còn bài nhạc không lời mình đang lắng nghe là bài No Geuri (To the memory of 6.25 war). Mình cũng có một vài bài nhạc không lời để giành cho những ngày buồn thật đẹp nữa. Như là bài Axino- romantic, Granpa's violin. Những cảm xúc đến nhiều nhất là vào những ngày mùa đông sống ở Đà Nẵng. Có những ngày hiếm hoi hạnh phúc và ấm áp cùng mối tình đầu. Trong những ngày lạnh và mưa nhưng sao lại hạnh phúc một cách kỳ lạ, chắc tại lúc đó toàn bộ các tế bào thần kinh trong cơ thể chỉ làm mỗi một việc là yêu thôi.
Có đôi lần trò chuyện cùng người yêu cũ, nay đã trở thành một người chồng và cha của một cô bé vô cùng dễ thương. Tất nhiên là mình giận và cả sợ nữa. Mình nói thôi lần này nói chuyện là lần cuối. Cuộc sống buộc mình phải thế, phải mạnh mẽ như vậy đấy. Rồi người ấy cũng nhắn lại 1 tin nhắn có vẻ trách mình. Và cứ im lặng thế thôi. Lúc nào cũng bỏ lỡ nhau như vậy. Hồi tối mình có khóc. Không biết trong dịp trung thu của mỗi năm người ấy có nhớ tới chuyện đó, nỗi đau mà người ấy từng mang đến cho mình. Mình cứ khóc hoài, khóc mãi thôi. Làm sao chứ làm sao chúng ta có thể chỉ nói chuyện như 2 người bạn mà không nghĩ về những gì từng có, nụ hôn và hơi ấm, cảm giác yêu thương một người khiến mình chết đi sống lại cả trăm nghìn lần. Ai mà biết được cái cô bé ngốc này lại tràn đầy tình yêu đến vậy.
Chắc tại vì mình vẫn đang còn cô đơn và có nhiều thời gian cho bản thân.
Subscribe to:
Comments (Atom)